KÝ ỨC BÊN DÒNG THU BỒN
Dưới bóng tre xanh mướt của vùng đất Duy Trinh, ông Mười – người cựu chiến binh già với đôi mắt vẫn tinh anh như thời cầm súng – ngồi lặng lẽ nhìn ra dòng sông Thu Bồn đang dạt dào sóng vỗ. Ký ức về một thời hoa lửa bỗng chốc ùa về, sống động như vừa mới hôm qua, khi mảnh đất Duy Xuyên này còn chìm trong khói bom lửa đạn. Năm ấy, giữa những năm tháng khốc liệt nhất của cuộc kháng chiến, chàng thanh niên Duy Trinh đã tạm gác lại những ước mơ cá nhân để dấn thân vào những cuộc đối đầu sinh tử, nơi mà lằn ranh giữa cái chết và sự sống mong manh như sợi tóc. Những đêm dài băng qua những cánh đồng dâu tằm, lách qua làn đạn bắn phá của kẻ thù để chuyển gạo, đưa quân, hay những lần ẩn mình dưới hầm bí mật nóng bức đến ngạt thở, tất cả đã nhào nặn nên một ý chí sắt đá. Ông vẫn nhớ như in trận đánh bên bờ đập Vĩnh Trinh, tiếng súng nổ vang trời và hơi ấm của những người đồng đội đã vĩnh viễn nằm lại mảnh đất này khi tuổi đời còn xanh thẳm. Vết thương cũ trên vai mỗi khi trái gió trở trời lại đau nhức như một lời nhắc nhở về cái giá của hòa bình, về một thời mà tình yêu quê hương được viết bằng máu và lòng quả cảm vô song. Giờ đây, khi chiến tranh đã lùi xa, người lính năm xưa ấy lại trở về với nhịp sống bình dị, tiếp tục cống hiến sức mọn để xây dựng quê hương, nhưng trong thẳm sâu tâm hồn, ngọn lửa của những năm tháng hào hùng tại Duy Trinh vẫn mãi cháy bỏng, nhắc nhở thế hệ mai sau về một thời đại anh hùng không thể nào quên.


