Bài viết

Ký ức bên miệng hố bom

Một câu chuyện nghẹt thở về sự sống và cái định mệnh trong gang tấc của những cô gái tuổi đôi mươi nơi ngã ba Đồng Lộc. Chỉ một quyết định đổi ca trực định mệnh đã khắc sâu nỗi đau và lòng biết ơn suốt cả cuộc đời của người con gái đất Hà Tĩnh.

Lâm Đồng24/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Vào những năm 1968, ngã ba Đồng Lộc (Hà Tĩnh) trở thành "yết quản" giao thông huyết mạch, nơi bom đạn cày xới không kể ngày đêm. Cô gái trẻ Nguyễn Thị Kim Chúc khi ấy mới bước sang tuổi 18, thuộc tiểu đội của chị Võ Thị Tần. Nhiệm vụ của các chị là san lấp hố bom, mở đường cho xe qua sau mỗi trận oanh tạc.Ngày 24 tháng 7 năm 1968, trời nắng như đổ lửa. Theo lịch phân công ban đầu, tiểu đội của Kim Chúc sẽ ra lấp hố bom ở khu vực sát chân núi vào ca chiều. Tuy nhiên, trưa hôm đó, chị Võ Thị Tần (Tiểu đội trưởng) thấy Chúc đang lên cơn sốt rét nhẹ, gương mặt xanh xao liền bảo: “Chúc ơi, chiều nay em mệt thì ở lại lán nấu cơm và chăm mấy đứa ốm, để chị và các bạn ra chân núi làm thay ca này cho”.Kim Chúc định từ chối vì không muốn các chị gánh thêm phần việc của mình, nhưng chị Tần quả quyết: “Giữ sức đi, đêm nay xe vào nhiều, còn phải thức trắng đêm phá bom đấy!”.Khoảng 4 giờ chiều, một trận bom tọa độ bất ngờ ập xuống từ máy bay phản lực Mỹ. Tiếng nổ dữ dội làm rung chuyển cả núi đồi, khói đen bao trùm cả vùng eo nút Đồng Lộc. Từ trong lán, Kim Chúc và các đồng đội nghe tiếng bom rơi trúng ngay tọa độ mà tiểu đội chị Tần đang làm việc.Khi khói bom vừa ngớt, Chúc cùng mọi người lao ra. Một cảnh tượng bàng hoàng hiện ra trước mắt: Trận địa bị san phẳng, miệng hố bom sâu hoắm và toàn bộ 10 cô gái trẻ của tiểu đội chị Tần đã bị vùi lấp dưới làn đất đá. Kim Chúc điên cuồng dùng tay bới đất, vừa khóc vừa gọi tên từng người: “Chị Tần ơi! Cúc ơi! Nhỏ ơi!...”.Mười cô gái TNXP ấy đã hy sinh khi tuổi đời mới chỉ mười tám, đôi mươi. Kim Chúc là người may mắn sống sót nhờ quyết định nhường ca trực đầy tình thương của người chị cả Võ Thị Tần.Chiến tranh qua đi, mái đầu đã bạc, nhưng suốt hơn nửa thế kỷ qua, cựu TNXP Nguyễn Thị Kim Chúc chưa bao giờ quên ngày định mệnh đó. Đối với bà, sự sống của bà ngày hôm nay được đánh đổi bằng xương máu của mười người chị em đồng đội. Câu chuyện của bà là một minh chứng sống động cho tinh thần "Thời hoa lửa" – nơi tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng hơn cả mạng sống của chính mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ký ức bên miệng hố bom | Câu chuyện thời hoa lửa