Cựu chiến binh

KÝ ỨC BIÊN GIỚI TÂY NAM VÀ NGỌN LỬA TRUYỀN THỐNG CHO THẾ HỆ TRẺ

Trong những ngày tháng Tư lịch sử, khi cả nước đang hướng về những dấu mốc hào hùng của dân tộc. Nhằm giáo dục truyền thống yêu nước, bồi đắp lý tưởng cách mạng cho thanh thiếu nhi, Đoàn Thanh niên xã Mỹ Lộc đã tổ chức buổi sinh hoạt truyền thống cho cán bộ Đoàn, đoàn viên thanh niên, các em học sinh Trường Tiểu học Mỹ Lộc và Trường Tiểu học Lộc Tiền với chủ đề “Câu chuyện thời hoa lửa” – một buổi gặp gỡ đầy xúc động giữa các em học sinh với nhân chứng lịch sử từng tham gia chiến đấu bảo vệ biên

Tây Ninh16/04/2026Đoàn xã Mỹ Lộc (Đoàn xã Mỹ Lộc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
KÝ ỨC BIÊN GIỚI TÂY NAM VÀ NGỌN LỬA TRUYỀN THỐNG CHO THẾ HỆ TRẺ

KÝ ỨC BIÊN GIỚI TÂY NAM VÀ NGỌN LỬA TRUYỀN THỐNG
CHO THẾ HỆ TRẺ

Trong những ngày tháng Tư lịch sử, khi cả nước đang hướng về những dấu mốc hào hùng của dân tộc. Nhằm giáo dục truyền thống yêu nước, bồi đắp lý tưởng cách mạng cho thanh thiếu nhi, Đoàn Thanh niên xã Mỹ Lộc đã tổ chức buổi sinh hoạt truyền thống cho cán bộ Đoàn, đoàn viên thanh niên, các em học sinh Trường Tiểu học Mỹ Lộc và Trường Tiểu học Lộc Tiền với chủ đề “Câu chuyện thời hoa lửa” – một buổi gặp gỡ đầy xúc động giữa các em học sinh với nhân chứng lịch sử từng tham gia chiến đấu bảo vệ biên giới Tây Nam của Tổ quốc.

Trong chuyến hành trình ấy, đoàn đã đến thăm chú Huỳnh Văn Phúc, sinh năm 1957, hiện đang sinh sống tại ấp Lộc Tiền, xã Mỹ Lộc, tỉnh Tây Ninh – một cựu chiến binh từng trực tiếp tham gia chiến đấu tại chiến trường Campuchia trong cuộc chiến tranh bảo vệ biên giới Tây Nam.

Khi đoàn viên thanh niên và các em học sinh đến thăm, chú tiếp đón bằng nụ cười hiền hậu, dù đôi mắt đã vĩnh viễn không còn nhìn thấy ánh sáng, nhưng giọng nói trầm ấm và đầy xúc động của chú vẫn khiến mọi người lặng im lắng nghe từng câu chuyện được kể lại.

Chia sẻ với các bạn đoàn viên thanh niên và các em học sinh, chú Phúc bày tỏ niềm tự hào khi nhắc lại giai đoạn chiến đấu oanh liệt dù còn nhiều khó khăn, gian khổ của những đồng chí, đồng đội từng một thời sát cánh bên nhau. Đó là những năm tháng mà biết bao người con ưu tú của dân tộc đã không tiếc tuổi xuân, không tiếc máu xương, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ chủ quyền thiêng liêng của Tổ quốc và làm tròn nghĩa vụ quốc tế cao cả.

Những ký ức ấy đưa mọi người trở về thời điểm cuối năm 1978 – khi chiến sự ở biên giới Tây Nam diễn ra ác liệt. Khi ấy, chú Huỳnh Văn Phúc đang công tác và làm việc tại Thị xã Tân An, tỉnh Long An (nay là phường Long An, tỉnh Tây Ninh). Là chàng thanh niên mới ngoài hai mươi tuổi, mang trong mình tinh thần yêu nước và trách nhiệm của thế hệ trẻ, chú đã tình nguyện nhập ngũ, lên đường ra chiến trường giúp nước bạn Campuchia đánh đuổi quân Pol Pot ở mặt trận 479.

Nhắc lại thời khắc ấy, chú Phúc kể rằng: “Lúc đó ai cũng biết chiến trường rất nguy hiểm, nhưng tất cả đều sẵn sàng lên đường. Chúng tôi hiểu rằng bảo vệ biên giới Tây Nam cũng chính là bảo vệ Tổ quốc, và giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi nạn diệt chủng.”

Thời điểm đó, chế độ diệt chủng Pol Pot – Ieng Sary đã gây ra những tội ác vô cùng tàn bạo đối với nhân dân Campuchia. Trước tình hình đó, với tinh thần quốc tế trong sáng và cao cả, đáp lại lời kêu gọi của Mặt trận Đoàn kết Dân tộc Cứu nước Campuchia, hàng nghìn cán bộ, chiến sĩ Quân đội Nhân dân Việt Nam đã tình nguyện lên đường làm nhiệm vụ quốc tế.

Trên chiến trường Campuchia, những người chiến sĩ Việt Nam không chỉ phải đối mặt với bom đạn ác liệt mà còn phải vượt qua vô vàn gian khổ: thiếu thốn lương thực, điều kiện sinh hoạt khắc nghiệt, khí hậu khắc nghiệt và những trận phục kích bất ngờ của quân Pol Pot. Thế nhưng, với ý chí kiên cường và lòng quyết tâm, họ vẫn kiên trì chiến đấu, sát cánh cùng lực lượng cách mạng Campuchia để từng bước đẩy lùi quân diệt chủng.

Chú Phúc nhớ lại những ngày tháng chiến đấu đầy cam go ấy: “Có những lúc hành quân xuyên rừng nhiều ngày liền, lương thực rất ít, nhưng anh em vẫn động viên nhau cố gắng. Tất cả đều tin rằng mình đang làm điều đúng đắn – giúp nhân dân Campuchia thoát khỏi họa diệt chủng.”

Sau gần một năm chiến đấu tại chiến trường Campuchia, trong một trận chiến ác liệt, chú Huỳnh Văn Phúc bị thương nặng và được đồng đội đưa về Việt Nam chữa trị. Chiến trường khốc liệt đã vĩnh viễn lấy đi đôi mắt của chàng chiến sĩ trẻ năm nào. Dù vậy, chú vẫn luôn nói rằng mình không hối tiếc về lựa chọn của tuổi trẻ.

Không khí buổi giao lưu trở nên ấm áp và sôi nổi hơn với các tiết mục văn nghệ do đoàn viên và các em học sinh biểu diễn. Những ca khúc cách mạng quen thuộc vang lên, gợi lại hình ảnh hào hùng của một thời đấu tranh vì độc lập, tự do của dân tộc. Tiếng hát của thế hệ trẻ hòa cùng những ký ức chiến trường của người cựu chiến binh năm xưa đã tạo nên sự kết nối đầy cảm xúc giữa các thế hệ.

Đặc biệt, trong buổi trò chuyện, chú Phúc đã đặt ra một câu hỏi giản dị nhưng đầy ý nghĩa cho các em học sinh: “Tổ quốc là gì?”

Ngay lập tức, nhiều cánh tay nhỏ bé đã giơ lên với những câu trả lời hồn nhiên nhưng sâu sắc. Có em nói Tổ quốc là nơi mình sinh ra và lớn lên; có em nói Tổ quốc là lá cờ đỏ sao vàng tung bay trong gió; có em lại nói Tổ quốc là nơi có ông bà, cha mẹ và thầy cô.

Những câu trả lời mộc mạc ấy khiến mọi người trong buổi giao lưu không khỏi xúc động. Mỗi câu trả lời là một góc nhìn trong trẻo nhưng đầy tự hào, thể hiện tình yêu quê hương, đất nước đang được nuôi dưỡng trong tâm hồn thế hệ trẻ hôm nay.

Đã 47 năm trôi qua, chiến tranh đã lùi xa vào quá khứ, nhưng những ký ức về cuộc chiến bảo vệ biên giới Tây Nam vẫn còn in đậm trong tâm trí của những cựu chiến binh Việt Nam từng trực tiếp tham gia chiến đấu. Đó là những ký ức về tình đồng đội sâu nặng, về sự hy sinh của biết bao chiến sĩ đã nằm lại nơi chiến trường, và về niềm tin vào một ngày hòa bình.

Đối với nhân dân Campuchia, sự giúp đỡ của Việt Nam trong cuộc chiến chống lại chế độ diệt chủng Pol Pot là nghĩa cử quốc tế cao đẹp. Chính quyền và nhân dân Campuchia luôn ghi nhớ, trân trọng và bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc đối với đất nước và Quân đội Nhân dân Việt Nam – những người đã sát cánh giúp họ thoát khỏi họa diệt chủng và hồi sinh, phát triển như ngày hôm nay.

Buổi gặp gỡ với chú Huỳnh Văn Phúc không chỉ là một cuộc trò chuyện, mà còn là một bài học lịch sử sống động đối với thế hệ trẻ. Qua từng câu chuyện, từng ký ức được kể lại, các đoàn viên thanh niên và học sinh hiểu rõ hơn về giá trị của hòa bình, về sự hy sinh to lớn của các thế hệ đi trước.

Đây cũng là một trong những hình thức giáo dục truyền thống hiệu quả, giúp lịch sử trở nên gần gũi, sinh động hơn đối với thế hệ trẻ. Những câu chuyện chân thật từ những nhân chứng lịch sử chính là bài học quý giá, góp phần lan tỏa những giá trị tốt đẹp và tiếp thêm động lực để tuổi trẻ hôm nay không ngừng học tập, rèn luyện, đóng góp cho quê hương.

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng tinh thần “thời hoa lửa” vẫn còn đó – trong ký ức của những cựu chiến binh và trong niềm tự hào của thế hệ trẻ hôm nay. Và chính từ những câu chuyện giản dị như thế, lịch sử không còn là những trang sách khô khan, mà trở thành nguồn sức mạnh tinh thần, hun đúc ý chí để tuổi trẻ tiếp tục viết tiếp những trang đẹp cho tương lai của đất nước.

Audio / Lời kể nhân chứng

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn