Cựu chiến binh

KÝ ỨC BIÊN GIỚI TÂY NAM VÀ NGỌN LỬA TUỔI 23

Trần Hoàng Dương (sinh năm 1955, Vĩnh Long) là biểu tượng của thế hệ thanh niên sau chiến tranh, người đã khoác lên mình màu áo Thanh niên Xung phong và xung phong bảo vệ biên giới Tây Nam năm 1978. Ông đã gác lại hạnh phúc riêng để dấn thân vào những ngày tháng gian khổ, lặng thầm đảm nhận vai trò tiếp tế, đào chiến hào, giữ vững mạch sống cho tiền tuyến. Hành trình của ông là minh chứng cho tinh thần yêu nước bền bỉ, tạo nên nền hòa bình và độc lập vững chắc. Câu chuyện của ông khắc họa ý chí

Vĩnh Long23/01/2026BCH LCĐ khoa Kỹ Thuật Công Nghệ - Trường Đại học Cửu Long (Đoàn Trường Đại học Cửu Long)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sau ngày đại thắng 1975, Vĩnh Long vẫn chưa thể hoàn toàn yên bình. Năm 1978, khi tiếng súng Khmer Đỏ bất ngờ nổ ran dọc biên giới Tây Nam, nỗi đau mất mát lại bao trùm. Thanh niên Trần Hoàng Dương, khi ấy mới 23 tuổi, đã không chần chừ. Gạt qua những toan tính cá nhân, anh hiểu rõ trách nhiệm: "Đất nước cần, không ai được phép ở yên." Anh hòa vào dòng người trẻ tuổi, mang theo khát vọng và tinh thần của thế hệ "xẻ dọc Trường Sơn" năm xưa, thẳng tiến về mặt trận.

Hành trình chiến đấu là những chuỗi ngày vật lộn với gian khổ và thiếu thốn. Sự dịch chuyển qua các vùng sông nước, những bữa ăn đạm bạc với bo bo và sự căng thẳng luôn thường trực.

Tại chiến trường, Dương không trực tiếp chiến đấu bằng súng. Vai trò của anh là người giữ mạch sống cho tuyến đầu: đào hầm, đào chiến hào, vận chuyển lương thực, đạn dược. Công việc lặng thầm, ít vinh quang nhưng vô cùng nguy hiểm và thiết yếu. Mỗi xẻng đất, mỗi bước chân vác nặng của anh là sự đóng góp không thể thiếu vào thắng lợi chung.

Sống giữa hiểm nguy, sự lạc quan của người lính vẫn không tắt. Anh và đồng đội tin rằng: Dòng sông Cửu Long không chỉ mang nặng phù sa mà còn ôm ấp bao nhiêu nhiệt huyết của tuổi trẻ đã hóa thành niềm tin vào tương lai đất nước. Họ chấp nhận gian khổ, xem đó là điều tất yếu phải làm để xây dựng nên hòa bình.

Năm 1982, Trần Hoàng Dương trở về quê hương. Anh mang tinh thần kỷ luật và ý chí sắt đá của người lính vào cuộc sống đời thường, trở thành một công dân gương mẫu, giản dị, và giàu nghĩa tình. Ông không ngừng chia sẻ những ký ức chiến trường không phải để kể về vinh quang, mà để truyền tải một di sản quý giá về lòng yêu nước và trách nhiệm công dân. Ông đã chứng minh rằng, chủ nghĩa anh hùng không chỉ nằm ở nơi tiền tuyến mà còn thể hiện trong công cuộc lao động, học tập và xây dựng xã hội hòa bình.

Thông điệp vàng gửi gắm

Trần Hoàng Dương đã cô đọng toàn bộ hành trình của mình bằng cụm từ "Thời Hòa Lửa":

- “Hoa” không chỉ gợi vẻ đẹp của lý tưởng, của tuổi trẻ dâng hiến mà còn là hình ảnh ẩn dụ cho những giá trị cao đẹp nảy nở giữa bom đạn, gian khổ và hy sinh.

- “Lửa” là ngọn lửa nhiệt huyết, là ý chí không khuất phục trước khó khăn, hiểm nguy, là tinh thần sẵn sàng cống hiến bảo vệ Tổ quốc luôn bùng cháy trong tim mỗi người Việt Nam.

Câu chuyện của ông là một lời nhắc nhở sâu sắc và mạnh mẽ tới thế hệ trẻ hôm nay: “Di sản của cha anh không chỉ là hòa bình, mà còn là ngọn lửa tinh thần của một thời hoa lửa. Trách nhiệm của chúng ta là gìn giữ, tiếp nối và phát triển ngọn lửa ấy trong lao động, học tập và xây dựng đất nước. Chỉ khi giữ được tinh thần của thời hoa lửa, chúng ta mới có thể xây dựng nên một Việt Nam hùng cường và nhân ái, xứng đáng với sự hy sinh của các thế hệ đi trước”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KÝ ỨC BIÊN GIỚI TÂY NAM VÀ NGỌN LỬA TUỔI 23 | Câu chuyện thời hoa lửa