Cựu chiến binh

KÝ ỨC CHIẾN TRANH CHƯA BAO GIỜ PHAI

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng trong tâm trí người lính già, ký ức về những năm tháng bom đạn vẫn còn nguyên vẹn, như mới chỉ diễn ra ngày hôm qua.

Hưng Yên10/01/2026Phan Hải An (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những ký ức, thời gian không thể xóa nhòa. Với Phạm Hồng Sơn, ký ức chiến tranh không nằm trong những trang sách, mà khắc sâu trong từng hơi thở, từng giấc ngủ, từng khoảnh khắc lặng im của cuộc đời. Ở tuổi 94, khi mọi thứ xung quanh đã đổi thay, chiến tranh vẫn trở về trong ông, rõ ràng và chân thực đến đau lòng.

Ông bảo, chiến tranh không chỉ là tiếng súng, tiếng bom, mà là cuộc sống bị xé nát từng ngày. Đó là những đêm nằm rừng nghe máy bay gầm rú trên đầu, là những buổi sáng thức dậy không biết đồng đội bên cạnh còn sống hay đã hy sinh. Mỗi ngày trôi qua đều là một thử thách của lòng người.

Ký ức ám ảnh ông nhất không phải là lúc giao tranh ác liệt, mà là những khoảng lặng sau trận đánh. Khi khói súng tan dần, người lính nhìn quanh để đếm lại quân số, và trong ánh mắt ai cũng thấp thoáng nỗi lo sợ. Có những cái tên hôm qua còn gọi nhau thân thiết, hôm nay chỉ còn lại trong im lặng.

Ông nhớ rõ từng khuôn mặt đồng đội, từng giọng nói, từng thói quen nhỏ. Có người thích hát khe khẽ trước giờ xuất quân, có người luôn giấu phần cơm của mình để chia cho bạn. Những con người bình dị ấy đã đi vào chiến tranh với một niềm tin giản đơn: đất nước phải được độc lập, nhân dân phải được sống yên bình.

Chiến tranh cũng dạy ông về giá trị của sự sống. Một bát cơm đầy, một ngụm nước sạch, một giấc ngủ trọn vẹn – những điều tưởng như bình thường lại trở thành ước mơ xa xỉ. Chính trong hoàn cảnh khắc nghiệt ấy, tình người lại sáng lên mạnh mẽ nhất.

Nhiều đêm, ông Sơn vẫn giật mình tỉnh giấc vì tiếng bom vang vọng trong ký ức. Ông không gọi đó là nỗi sợ, mà là dấu ấn của lịch sử để lại trong tâm hồn. Ông chấp nhận mang theo những ký ức ấy suốt đời, bởi đó là minh chứng cho những gì dân tộc đã trải qua.

Ký ức chiến tranh chưa bao giờ phai, không phải để nuôi dưỡng đau thương, mà để nhắc nhở rằng hòa bình là điều vô giá. Ông thường nói với con cháu:
“Nếu các cháu hiểu được chiến tranh khốc liệt thế nào, các cháu sẽ biết trân trọng hòa bình ra sao.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn