Ký ức của bà Nguyễn Thị Hồng về người em trai liệt sĩ Nguyễn Sỹ Thắng

Trong ký ức của bà Nguyễn Thị Hồng, hình ảnh người em trai Liệt sĩ Nguyễn Sỹ Thắng vẫn luôn vẹn nguyên như ngày nào. Ông sinh ngày 01/6/1950, thuộc thế hệ thanh niên lớn lên trong những năm tháng đất nước chìm trong khói lửa chiến tranh.
Những năm còn trẻ, hai chị em mỗi người một nơi để học tập. Khi bà Hồng học tại Hà Tây thì người em đang theo học ở Vĩnh Phú. Sau khi hoàn thành việc học, anh Nguyễn Sỹ Thắng đã chuẩn bị lên đường sang Liên Xô học tập. Thế nhưng trước tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, anh đã gác lại dự định của riêng mình, tình nguyện khoác lên mình màu áo lính, lên đường chiến đấu bảo vệ đất nước.
Trước ngày vào chiến trường miền Nam, đơn vị của anh dừng chân tại Nghệ An. Biết tin em trai có mặt, bà Hồng vội vã đến cầu Bến Thủy để gặp em. Đó là cuộc hội ngộ ngắn ngủi, chỉ vỏn vẹn 30 phút, nhưng lại trở thành lần gặp cuối cùng của hai chị em.
Sau cái ôm vội, những lời dặn dò chưa kịp nói hết, người em trai lại tiếp tục hành quân vào miền Nam làm nhiệm vụ. Năm 1969, anh chính thức bước vào chiến trường ác liệt, tham gia cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước với tất cả lòng nhiệt huyết của tuổi trẻ.
Chiến tranh kết thúc, đất nước thống nhất, nhưng người em năm ấy đã không trở về. Đến năm 1976, gia đình nhận được Giấy báo tử, xác nhận anh đã anh dũng hy sinh vì sự nghiệp giải phóng dân tộc, thống nhất đất nước.
Đã nhiều thập kỷ trôi qua, nhưng đối với bà Nguyễn Thị Hồng, ký ức về cuộc gặp chỉ kéo dài nửa giờ đồng hồ tại cầu Bến Thủy vẫn còn nguyên vẹn. Đó không chỉ là kỷ niệm cuối cùng của tình chị em, mà còn là minh chứng cho sự hy sinh thầm lặng của biết bao người con ưu tú đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc.
"Ba mươi phút ngắn ngủi ấy đã trở thành ký ức theo tôi suốt cả cuộc đời. Em đi rồi không trở lại, nhưng hình ảnh của em vẫn luôn sống mãi trong trái tim gia đình và trong ký ức của quê hương."



