ký ức của bác Hồ Đăng Lưu, cựu chiến binh xã Quỳnh Anh

Bác Hồ Đăng Lưu – Một đời cống hiến cho Tổ quốc
"Có một thế hệ đã dành trọn tuổi thanh xuân để đi qua những năm tháng khói lửa chiến tranh. Họ không tiếc máu xương, không ngại gian khổ, chỉ mang trong tim một khát vọng lớn lao: đất nước được độc lập, nhân dân được sống trong hòa bình. Bác Hồ Đăng Lưu là một người như thế." Trong hành trình tìm về lịch sử với chủ đề "Câu chuyện thời hoa lửa", chúng em vô cùng vinh dự được gặp gỡ và lắng nghe những ký ức của bác Hồ Đăng Lưu, cựu chiến binh quê ở thôn 1 Quỳnh Bảng, xã Quỳnh Anh, tỉnh Nghệ An. Qua từng câu chuyện giản dị nhưng đầy xúc động, chúng em hiểu hơn về những hy sinh to lớn của thế hệ cha anh trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Bác Hồ Đăng Lưu sinh năm 1947 tại xóm Tân Giang, xã Quỳnh Bảng cũ. Tuổi thơ của bác gắn liền với những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Lớn lên trong truyền thống yêu nước của quê hương, bác sớm nuôi dưỡng ý chí lên đường bảo vệ Tổ quốc. Năm 1965, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn quyết liệt, bác tình nguyện nhập ngũ. Tạm biệt gia đình và quê hương, chàng trai mười tám tuổi mang theo khát vọng cống hiến, bước vào quân ngũ với niềm tin sắt son rằng dân tộc nhất định sẽ giành thắng lợi. Trong suốt những năm tháng quân ngũ, bác được phân công công tác ở nhiều đơn vị khác nhau như bộ binh, công binh và pháo binh. Dù đảm nhiệm bất cứ nhiệm vụ nào, bác cũng luôn hoàn thành xuất sắc, thể hiện phẩm chất kiên cường, kỷ luật và tinh thần trách nhiệm của người lính Cụ Hồ. Một ký ức mà bác luôn ghi nhớ là ngày 3 tháng 2 năm 1966. Hôm đó, tại quê hương Quỳnh Bảng, bác cùng đồng đội thuộc Đơn vị 120 (nay là Đơn vị 210) trực tiếp tham gia chiến đấu và bắt sống một giặc lái máy bay Mỹ. Đó là chiến công đáng tự hào của quân và dân địa phương trong những năm tháng chống chiến tranh phá hoại của đế quốc Mỹ. Mỗi lần kể lại sự kiện ấy, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm tự hào. Đó không chỉ là chiến thắng của một đơn vị, mà còn là minh chứng cho tinh thần đoàn kết, ý chí quật cường và lòng yêu nước của quân và dân Quỳnh Bảng anh hùng. Sau chiến công ấy, bác tiếp tục hành quân vào chiến trường Quảng Trị – nơi được mệnh danh là "túi bom", một trong những chiến trường ác liệt nhất của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Tại đây, trong đội hình của Quân khu 4, bác được giao nhiệm vụ cứu chữa thương, bệnh binh. Đó là công việc vô cùng gian khổ và nguy hiểm. Giữa tiếng bom rền, bác cùng đồng đội nhiều lần lao vào nơi chiến sự để đưa những chiến sĩ bị thương ra khỏi trận địa, giành giật sự sống cho đồng đội ngay trong làn mưa bom, bão đạn. Bác tâm sự rằng, điều đau xót nhất của người làm công tác cứu thương là có những đồng đội bị thương quá nặng, dù đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể cứu được. Những giây phút ấy luôn để lại trong lòng bác nỗi day dứt không thể nào quên. Đến tháng 11 năm 1971, bác được điều động về đơn vị pháo binh huyện Tân Xuân, làm nhiệm vụ tại mặt trận B5. Cùng đồng đội, bác tham gia mở đường phục vụ Chiến dịch Nam Lào. Đó là nhiệm vụ vô cùng gian nan. Những con đường xuyên rừng phải được mở trong điều kiện địa hình hiểm trở, bom đạn của địch đánh phá liên tục. Ban ngày máy bay địch quần thảo, ban đêm anh em tranh thủ làm đường, sửa đường để bảo đảm cho bộ đội và xe cơ giới hành quân. Có những ngày vừa mở xong đường thì bom địch lại cày nát. Người lính lại tiếp tục san lấp hố bom, nối lại tuyến đường. Công việc cứ lặp đi lặp lại trong mưa bom bão đạn, nhưng không ai nản chí, bởi tất cả đều hiểu rằng mỗi mét đường được thông sẽ góp phần đưa bộ đội và vũ khí ra tiền tuyến, tiến gần hơn đến ngày toàn thắng. Chiến tranh kết thúc, bác Hồ Đăng Lưu trở về quê hương với niềm vui được chứng kiến đất nước thống nhất. Những năm tháng quân ngũ đã để lại trên cơ thể bác dấu vết của thời gian, nhưng không thể làm phai mờ tinh thần lạc quan và phẩm chất cao đẹp của người lính. Hôm nay, ở tuổi xế chiều, bác vẫn luôn là tấm gương sáng về lòng yêu nước, tinh thần trách nhiệm và sự cống hiến. Mỗi lần gặp gỡ thế hệ trẻ, bác đều mong muốn truyền lại những câu chuyện về một thời hoa lửa để các cháu hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của các thế hệ đi trước. Được ngồi lắng nghe bác kể chuyện, chúng em càng thêm tự hào về truyền thống cách mạng của quê hương Quỳnh Anh. Chúng em hiểu rằng, mỗi tấc đất bình yên hôm nay đều được gìn giữ bằng sự hy sinh của biết bao người lính như bác Hồ Đăng Lưu. Rời ngôi nhà nhỏ của bác, trong lòng mỗi chúng em đều dâng lên niềm biết ơn sâu sắc. Chúng em tự hứa sẽ không ngừng học tập, rèn luyện đạo đức, sống có lý tưởng, biết yêu quê hương và góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh. Xin kính chúc bác Hồ Đăng Lưu luôn mạnh khỏe, tiếp tục là người truyền lửa truyền thống cách mạng cho các thế hệ mai sau. Chúng cháu xin hứa sẽ luôn ghi nhớ công lao của các bác, nỗ lực học tập và rèn luyện để xứng đáng với sự hy sinh cao cả của những người đã dành trọn tuổi thanh xuân vì độc lập, tự do của Tổ quốc.



