Ký ức của người cựu chiến binh
"50 năm trước, vào thời điểm những ngày tháng Chạp, quân và dân ta đã chuẩn bị nhân lực và vật lực cho một cuộc Tổng tiến công và nổi dậy diện rộng. Bắt đầu từ đêm 30 tháng Giêng năm 1968, quân ta đồng loạt tấn công địch ở hầu hết các thành phố, thị xã và hàng trăm thị trấn, quận lị của miền Nam Việt Nam. Nhưng trước đó 10 ngày, quân ta được lệnh đã bất ngờ tấn công địch ở Khe Sanh - là vùng rừng núi nằm ở phía tây tỉnh Quảng Trị, nhưng lại có vị trí quan trọng, được quân đội Mỹ xác định căn cứ quân sự trọng yếu ở khu vực bờ nam Vĩ tuyến 17. Mục đích của quân đội ta tổ chức tấn công, vây đánh địch ở Khe Sanh nhằm nghi binh địch, tiêu hao sinh lực địch, làm cho địch bất ngờ. Để tiếp sau đó chúng ta sẽ tiếp tục gây bất ngờ tấn công địch ở các thành phố, thị xã..." Lúc này, Sư đoàn 325 của ông Hiệp được giao nhiệm vụ cùng với xe tăng bao vây đánh địch ở căn cứ Làng Vây, Khe Sanh. Đây cũng là một trong những căn cứ quan trọng trong hệ thống phòng ngự Khe Sanh của địch. Tại đây, ta với địch giành nhau từng tấc đất, rất nhiều đồng đội của ông đã ngã xuống, góp phần làm nên chiến thắng của cuộc Tổng tiến công và nổi dậy mùa xuân Mậu Thân 1968. Trở về hậu phương, kỷ vật ông Hiệp mang theo là chiếc dù pháo - kỷ niệm của trận công kích giữa ta vào địch ở Khe Sanh và bức ảnh ông chụp chung với Anh hùng Núp, một người con của dân tộc Ba Na (Tây Nguyên), nổi tiếng trong kháng chiến chống Pháp và chống Mỹ. Những kỷ vật đó được ông Hiệp nâng niu, trân trọng suốt 50 năm qua, để ghi nhớ một thời quá khứ hào hùng và oanh liệt.



