Ký ức của người cựu Thanh niên xung phong Nguyễn Thị Thủy
Bà Nguyễn Thị Thủy, sinh năm 1947, dân tộc Kinh, hiện đang sinh sống tại Tân Hợp – Sơn Bình. Trong giai đoạn 1972–1973, bà tham gia lực lượng Thanh niên xung phong N133. Đối với bà, đó là quãng thời gian không thể nào quên của tuổi trẻ – những năm tháng sẵn sàng rời quê hương, mang theo lòng nhiệt huyết và tinh thần xung kích để góp sức cho những nhiệm vụ đầy gian khó của đất nước.
Bà Nguyễn Thị Thủy, sinh năm 1947, dân tộc Kinh, hiện đang sinh sống tại Tân Hợp – Sơn Bình. Trong giai đoạn 1972–1973, bà tham gia lực lượng Thanh niên xung phong N133. Đối với bà, đó là quãng thời gian không thể nào quên của tuổi trẻ – những năm tháng sẵn sàng rời quê hương, mang theo lòng nhiệt huyết và tinh thần xung kích để góp sức cho những nhiệm vụ đầy gian khó của đất nước.
Nhớ lại những ngày đầu nhập đơn vị, bà kể rằng ai cũng còn rất trẻ, mang trong mình khát vọng được cống hiến. Điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn, những căn lán dựng tạm giữa núi rừng chỉ đủ che nắng, che mưa. Bữa cơm nhiều hôm chỉ có cơm độn cùng rau rừng, nhưng không ai nản lòng. Tất cả đều động viên nhau cố gắng hoàn thành nhiệm vụ với niềm tin rằng mỗi việc làm của mình đều góp phần phục vụ cho sự nghiệp chung của đất nước.
Nhiệm vụ của đơn vị bà chủ yếu là mở đường, sửa chữa các tuyến giao thông, san gạt đất đá và khắc phục những đoạn đường bị sạt lở. Công việc tưởng chừng chỉ là lao động chân tay nhưng lại đòi hỏi sức bền, ý chí và tinh thần trách nhiệm rất lớn. Có những ngày nắng gắt, mồ hôi ướt đẫm lưng áo; cũng có những hôm mưa rừng kéo dài, đất đá đổ xuống lấp kín mặt đường. Không quản ngày hay đêm, cả đơn vị lại cùng nhau mang cuốc, xẻng ra hiện trường, khẩn trương thông đường để bảo đảm việc đi lại và vận chuyển được thuận lợi.
Bà Nguyễn Thị Thủy vẫn còn nhớ những đêm mưa lạnh giữa núi rừng. Sau một ngày lao động vất vả, mọi người trở về lán nghỉ trong bộ quần áo còn ướt sũng. Muỗi rừng, vắt và cái lạnh vùng cao là thử thách mà ai cũng phải trải qua. Nhiều đồng đội bị sốt rét nhưng khi sức khỏe vừa khá hơn lại tiếp tục cùng đơn vị làm nhiệm vụ. Chính trong hoàn cảnh ấy, tình đồng chí, đồng đội càng trở nên gắn bó. Mọi người luôn biết sẻ chia từng bát cơm, từng ngụm nước, cùng nhau động viên để vượt qua mọi khó khăn.
Điều bà tự hào nhất là những con đường được mở bằng chính đôi bàn tay và sức trẻ của lực lượng Thanh niên xung phong năm ấy. Mỗi tuyến đường hoàn thành không chỉ giúp việc đi lại thuận lợi hơn mà còn góp phần phục vụ nhiệm vụ phát triển kinh tế, bảo đảm giao thông và hỗ trợ đất nước trong giai đoạn nhiều khó khăn. Với bà, đó là những công trình được xây dựng bằng mồ hôi, ý chí và tinh thần cống hiến của cả một thế hệ.
Giờ đây, khi tuổi đã ngoài bảy mươi, bà Nguyễn Thị Thủy vẫn luôn giữ thói quen tham gia các hoạt động của Hội Cựu Thanh niên xung phong và các phong trào ở địa phương. Mỗi khi Đoàn Thanh niên tổ chức chương trình gặp mặt nhân chứng lịch sử, bà đều vui vẻ nhận lời tham dự. Ngồi giữa vòng tay của các đoàn viên, thanh niên, bà chậm rãi kể lại những câu chuyện về một thời tuổi trẻ mở đường giữa núi rừng, về những ngày mưa gió vẫn quyết tâm thông đường, về tình đồng đội gắn bó như người thân trong gia đình.
Các đoàn viên luôn chăm chú lắng nghe từng lời kể của bà. Qua những câu chuyện giản dị ấy, các bạn trẻ hiểu thêm rằng cuộc sống hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao công sức và sự cống hiến của thế hệ cha anh. Bà thường nhắn nhủ các đoàn viên rằng: "Thời của chúng tôi cống hiến bằng sức trẻ và đôi bàn tay lao động, còn thời của các cháu hãy cống hiến bằng tri thức, lòng nhiệt huyết và trách nhiệm với quê hương." Đó cũng là điều bà luôn mong muốn thế hệ trẻ sẽ tiếp tục phát huy để xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh.
Hiện nay, bà Nguyễn Thị Thủy là một cựu Thanh niên xung phong gương mẫu, luôn chấp hành tốt chủ trương của Đảng, chính sách, pháp luật của Nhà nước, tích cực tham gia các phong trào tại địa phương và giáo dục con cháu sống đoàn kết, nghĩa tình. Đối với bà, những năm tháng "thời hoa lửa" tuy nhiều gian khổ nhưng là quãng đời đẹp nhất, bởi đó là thời tuổi trẻ được sống, được cống hiến và được góp một phần công sức nhỏ bé cho Tổ quốc. Những ký ức ấy sẽ mãi là ngọn lửa truyền thống được bà gìn giữ và trao lại cho các thế hệ mai sau.


