Ký ức cựu chiến binh
Năm 1972, khi vừa tròn 19 tuổi, theo tiếng gọi của Tổ quốc, chàng thanh niên Hà Ngọc Cát lên đường nhập ngũ, hành quân vào chiến trường miền Nam, chiến đấu trong đội hình Sư đoàn 304B, Đoàn 559 rồi Bộ Tư lệnh B3 Tây Nguyên. Gần ba năm quân ngũ, ông tham gia tám trận đánh lớn, từ trận vây ép Đồn Me ở Gia Lai năm 1973 đến Chiến dịch mùa Xuân năm 1975 và Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Hơn nửa thế kỷ đã đi qua, ký ức chiến trường vẫn vẹn nguyên từng trận đánh, nhớ những đồng đội đã ngã xuống và những khoảnh khắc ranh giới giữa sự sống với cái chết chỉ còn tính bằng gang tấc.
Nhắc đến trận đánh cuối cùng tại căn cứ Đồng Dù - "cánh cửa thép" phía Tây Bắc Sài Gòn - là nơi bị thương ở nhiều vị trí trên cơ thể, mang thương tật 27% suốt cuộc đời, giọng cựu chiến binh Hà Ngọc Cát lại chùng xuống.
"Trận cuối cùng của tôi là ở căn cứ Đồng Dù. Lúc đó khoảng 10 giờ trưa, trời nắng nóng, chiến sự rất ác liệt. Có một đồng đội cùng đơn vị với tôi, quê Quảng Ninh. Anh cầm B41 để bắn xe tăng, nhưng vừa giơ súng lên thì một viên đạn bắn trúng vào tai, xuyên lên đỉnh đầu. Anh gục xuống hy sinh. Trước kia, hai anh em đi đánh nhau rồi ngủ chung hầm, chung võng với nhau suốt. Hôm anh hy sinh, tôi thương lắm. Đó là một kỷ niệm trong đời lính mà đến bây giờ tôi vẫn còn rất nhớ" - Thương binh Hà Ngọc Cát nhớ lại.
Chiến tranh đã lùi xa, những ký ức ấy luôn nhắc ông về giá trị của hòa bình hôm nay. Thương bình Hà Ngọc Cát thường xuyên được mời đến các trường học để kể câu chuyện chiến trường, giúp thế hệ trẻ hiểu hơn về những mất mát, hy sinh của cha anh, từ đó thêm yêu quê hương và trân trọng cuộc sống hòa bình. Trong các buổi nói chuyện, cựu chiến binh Hà Ngọc Cát luôn nhắc nhở thế hệ trẻ hôm nay về sự tri ân lớn nhất chính là tiếp nối truyền thống, luôn ghi nhớ lịch sử và gìn giữ thành quả mà cha ông đã đánh đổi bằng xương máu.
"Sự hy sinh, gian khổ ngay ngoài mặt trận đã khổ lắm rồi. Nhưng bây giờ quan trọng nhất là ta giữ được nền độc lập, tự do. Tôi rất mong các thế hệ sau tuyên truyền, giáo dục con cháu, mãi mãi nhớ công lao to lớn của các tiền bối và tôn trọng lịch sử. Mong các thế hệ cố gắng giữ lấy nền độc lập mà cha ông mình đã đổi bằng xương máu mới giành được" - Thương binh Hà Ngọc Cát bày tỏ.



