Ký ức Cựu chiến binh về trận quyết thắng tại Dinh Độc lập 30/4/1975
Trong chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa” do Đoàn xã Châu Tiến tổ chức, đoàn viên thanh niên, các em học sinh đã có dịp được gặp gỡ và lắng nghe những chia sẻ chân thành, xúc động từ bác Sầm Anh Lai – Đại úy, Trợ lý cán bộ sư đoàn 304 Quân đoàn 2. Những câu chuyện của bác không chỉ tái hiện một phần lịch sử chiến tranh mà còn trở thành bài học quý báu dành cho thế hệ trẻ hôm nay.
Nhân vật: Bác Sầm Anh Lai – Đại úy, Nguyên Trợ lý cán bộ sư đoàn 304, Quân đoàn 2
Trong chương trình “Câu chuyện thời hoa lửa” do Đoàn xã Châu Tiến tổ chức, đoàn viên thanh niên, các em học sinh đã có dịp được gặp gỡ và lắng nghe những chia sẻ chân thành, xúc động từ bác Sầm Anh Lai – Đại úy, Trợ lý cán bộ sư đoàn 304 Quân đoàn 2. Những câu chuyện của bác không chỉ tái hiện một phần lịch sử chiến tranh mà còn trở thành bài học quý báu dành cho thế hệ trẻ hôm nay.
Có những ký ức dù đã đi qua hơn nửa thế kỷ vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua. Đó là ký ức về những năm tháng chiến tranh ác liệt, về những người lính đã hiến dâng tuổi xuân cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Và trong số những nhân chứng còn sống của thời hoa lửa ấy có bác Sầm Anh Lai, người con của quê hương Châu Tiến, người đã trực tiếp tham gia Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử và có mặt trong đội hình tiến công vào Dinh Độc Lập trưa ngày 30 tháng 4 năm 1975.
Ở tuổi đã ngoài bảy mươi, mái tóc bạc trắng theo năm tháng nhưng mỗi lần nhắc đến ngày toàn thắng, ánh mắt bác vẫn rạng ngời. Giọng kể chậm rãi, xúc động đưa người nghe trở về những ngày tháng hào hùng của dân tộc.
Bác kể:
Bác nhập ngũ khi mới 18 tuổi, những ngày cuối tháng 4 năm 1975, đơn vị Bác nhận lệnh thần tốc tiến về giải phóng Sài Gòn. Ai cũng hiểu đây sẽ là trận đánh quyết định, có thể là trận đánh cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. Chính vì thế, dù biết phía trước còn rất nhiều hiểm nguy, tất cả đều mang trong mình một quyết tâm duy nhất: phải hoàn thành nhiệm vụ, phải giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Những ngày hành quân thật sự rất gian khổ. Các bác đi liên tục cả ngày lẫn đêm, có khi chỉ tranh thủ nghỉ vài chục phút rồi lại tiếp tục lên đường. Ba lô trên vai nặng trĩu vì súng đạn, lương thực và quân trang. Nhiều hôm nắng miền Nam như đổ lửa, mồ hôi ướt đẫm cả bộ quân phục, đến tối lại có những cơn mưa bất chợt làm quần áo ướt sũng, đường trơn lầy lội, nhưng không ai được phép dừng bước.
Lương thực lúc ấy cũng rất thiếu thốn, có ngày mỗi người chỉ được một nắm cơm, vài miếng lương khô hoặc ít muối vừng, gặp suối thì tranh thủ lấy nước đổ đầy bi đông, uống vội vài ngụm rồi tiếp tục hành quân. Ai cũng mệt, nhưng không ai than vãn mà luôn động viên nhau cố gắng thêm một chút, vì biết rằng ngày chiến thắng đã ở rất gần.
Điều khiến Bác đau lòng nhất không phải là sự thiếu thốn hay những chặng hành quân dài, mà là chứng kiến đồng đội lần lượt ngã xuống. Có người vừa còn ngồi bên mình trò chuyện, chia nhau từng ngụm nước, vậy mà chỉ ít giờ sau đã hy sinh trên chiến trường. Trong chiến tranh, không ai biết ngày mai sẽ ra sao, các bác chỉ biết nén đau thương vào trong lòng, tiếp tục tiến lên, bởi nếu dừng lại thì sự hy sinh của đồng đội sẽ trở nên vô nghĩa.
Khi đơn vị tiến gần trung tâm Sài Gòn, không khí chiến đấu trở nên hết sức khẩn trương. Tiếng xe tăng, tiếng súng, tiếng pháo vang lên liên hồi. Mỗi người đều hiểu rằng mình đang tiến gần đến thời khắc lịch sử của dân tộc.
Khoảnh khắc tiến vào Dinh Độc Lập là ký ức mà Bác không bao giờ quên. Trong lòng Bác lúc đó vừa hồi hộp, vừa xúc động, bao nhiêu năm chiến đấu, bao nhiêu gian khổ, bao nhiêu máu và nước mắt của đồng đội cuối cùng cũng đổi lấy ngày toàn thắng. Khi biết chính quyền Sài Gòn tuyên bố đầu hàng vô điều kiện, bác và anh em trong đơn vị ôm chầm lấy nhau. Có người cười, có người khóc, đó không chỉ là niềm vui chiến thắng mà còn là nỗi nhớ về những đồng đội đã mãi mãi nằm lại trên các chiến trường, không kịp chứng kiến ngày đất nước thống nhất.
Sau bao năm chiến đấu giữa ranh giới của sự sống và cái chết, giây phút đất nước hoàn toàn thống nhất là niềm vui vỡ òa của hàng triệu người dân Việt Nam. Với bác Lai, điều hạnh phúc nhất không chỉ là chiến thắng mà còn là việc bản thân được sống sót trở về với gia đình, quê hương.
Chiến tranh kết thúc nhưng ký ức về những năm tháng ấy vẫn luôn in đậm trong tâm trí người lính già. Đó là ký ức về đồng đội, về những con đường hành quân, về những người đã ngã xuống vì hòa bình hôm nay.
Khi được hỏi muốn nhắn gửi điều gì tới thế hệ trẻ, bác Lai nhẹ nhàng chia sẻ: “Bác mong các cháu hôm nay sẽ tiếp nối con đường cha ông đã chọn, cố gắng học tập, rèn luyện và góp sức xây dựng đất nước ngày càng giàu mạnh.”
Lời nhắn nhủ giản dị nhưng chứa đựng biết bao niềm tin và hy vọng dành cho thế hệ trẻ hôm nay. Những người đi trước đã hy sinh tuổi xuân để bảo vệ Tổ quốc, vì vậy thế hệ trẻ càng cần phải sống có trách nhiệm hơn với quê hương, đất nước.
Trong buổi gặp mặt, Đoàn xã Châu Tiến đã gửi tặng bác những bó hoa tươi thắm cùng những phần quà tri ân đầy ý nghĩa nhân dịp kỷ niệm 51 năm ngày giải phóng miền nam thống nhất đất nước. Đó không chỉ là sự biết ơn đối với những cống hiến của bác mà còn là lời nhắc nhở thế hệ trẻ luôn ghi nhớ công lao của cha anh đi trước.
Buổi trò chuyện khép lại trong không khí ấm áp và xúc động. Những cái bắt tay, những lời chúc sức khỏe chân thành được gửi đến bác Sầm Anh Lai như một sự tri ân sâu sắc đối với người lính năm xưa.
“Câu chuyện thời hoa lửa” không đơn thuần là một buổi gặp gỡ hay một chương trình giao lưu. Đó còn là hành trình trở về với lịch sử, là dịp để thế hệ trẻ hiểu hơn về những hy sinh to lớn của cha ông trong những năm tháng chiến tranh ác liệt. Qua đó, mỗi đoàn viên thanh niên càng thêm tự hào về truyền thống dân tộc, biết sống có lý tưởng, trách nhiệm và cống hiến nhiều hơn cho quê hương, đất nước.
Những ký ức chiến tranh rồi sẽ dần lùi xa theo năm tháng, nhưng tinh thần yêu nước, ý chí kiên cường và lòng quả cảm của thế hệ cha anh sẽ mãi là ngọn lửa soi đường cho các thế hệ mai sau.


