Bài viết

Ký ức đầy tự hào

49 năm đại thắng mùa xuân năm 1975, những người lính năm nào giờ đã ở tuổi xế chiều, song ký ức về những ngày kháng chiến chống Mỹ can trường, không nề hà sống chết vẫn khắc sâu trong trái tim họ. Ðể những ngày cuối tháng Tư này, ký ức đầy tự hào ấy được gợi lại, ùa về...

Gia Lai10/04/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh trường Đại học Quy Nhơn (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh trường Đại học Quy Nhơn)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

“Đế quốc Mỹ là một gã “khổng lồ” về tiềm lực kinh tế, khí tài quân sự, nham hiểm nhất, hiếu chiến nhất lúc bấy giờ... nhưng cũng chẳng thể nào ngăn nổi bước ta đi...”, là câu nói mở đầu cho dòng ký ức hào hùng về những ngày tháng Tư lịch sử trong tâm trí người cựu chiến binh Lê Ngọc Đằng (phường Ba Đình, TP Thanh Hóa), nguyên Trưởng Ban Tuyên huấn E28, F10, Quân đoàn 3 Tây Nguyên.

“Khí thế kháng chiến lúc đó sôi động và quyết liệt lắm. Là người Việt Nam, ai nấy đều mong ước được đóng góp sức lực cho cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc”. Bởi vậy chàng thanh niên Lê Ngọc Đằng dù mới 17 tuổi nhưng đã bỏ ngang sự nghiệp học hành, trốn bố mẹ đi khám nghĩa vụ quân sự, trở thành người lính Cụ Hồ. Sau thời gian huấn luyện, năm 1967 ông được cử vào mặt trận Tây Nguyên. Tại đây, ông đã cùng đồng đội trải qua hàng trăm trận đánh sinh tử, cận kề giữa cái sống và cái chết, trải qua nhiều cương vị khác nhau, ông Đằng luôn thể hiện bản lĩnh, sự mưu trí, sáng tạo cùng đơn vị lập nên các chiến công. Năm 1969, ông được kết nạp Đảng ngay trên chiến trường, niềm vinh dự và tự hào của người lính Cụ Hồ. Năm 1974, ông được bổ nhiệm Trưởng Ban Tuyên huấn, được cấp máy ảnh thực hiện nhiệm vụ. Bởi vậy, ông Đằng còn lưu giữ rất nhiều tấm hình lịch sử quý giá, trong đó bức hình ghi lại thời khắc lịch sử quan trọng trong ngày 30/4/1975, 2 chiến sĩ thuộc trung đoàn đã tiến vào cắm cờ giải phóng trên nóc Bộ Tổng tham mưu Sài Gòn đang được lưu giữ tại phòng truyền thống Trung đoàn 28, Sư đoàn 10 và Bảo tàng Lịch sử quân sự Việt Nam. Đây là niềm tự hào của ông Đằng cũng là niềm vinh dự của những người đã góp phần trực tiếp làm nên chiến thắng mùa xuân năm 1975.

8 năm chiến đấu tại chiến trường Tây Nguyên, tròn 55 năm tuổi Đảng, ông Đằng chưa bao giờ quên thời khắc định mệnh của những ngày cuối tháng Tư lịch sử. Trong câu chuyện của ông vẫn luôn đầy đủ các sự kiện quan trọng, tên đồng đội vẫn được ông nhớ rõ, từng trận đánh vẫn được ông kể chi tiết và những bức ảnh luôn là nhân chứng quan trọng cho câu chuyện của chính mình. Ông nói: “Sáng ngày 27/4, cán bộ Trung đoàn 28 họp quân chính quán triệt nhiệm vụ giải phóng Sài Gòn. Sáng sớm 28/4, hành quân. Đúng 5 giờ sáng ngày 30/4, lệnh nổ súng phát ra, quân ta từ các hướng tấn công vào đồn địch. Bộ binh bao vây xung quanh, không cho quân địch đường lui nào. Trung đoàn 28 được giao nhiệm vụ đánh chiếm Bộ Tổng tham mưu. Khoảng 11 giờ cùng ngày, sau khi quân ta chiếm được cổng Bộ Tổng tham mưu, tôi nhanh chóng chỉ đạo 2 chiến sĩ Tân và Lựu giật lá cờ ba que của địch dẫm dưới chân mình và kéo lá cờ quyết chiến quyết thắng của E28 F10 lên cổng chính Bộ Tổng tham mưu. Sau đó cùng đơn vị tiến đánh thẳng vào tòa nhà chính Bộ Tổng tham mưu và cắm cờ lên nóc nhà Bộ Tổng tham mưu quân đội Sài Gòn lúc 11h30’ ngày 30/4/1975... Sau chiến dịch đơn vị được tuyên dương Đơn vị Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân, tôi và nhiều chiến sĩ khác được tặng Huân chương Chiến công hạng Ba”.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn