Cựu chiến binh

KÝ ỨC ĐIỆN BIÊN VÀ NGỌN LỬA TIẾP NỐI CỦA CỰU CHIẾN BINH HOÀNG VĂN HIỂN

Cụ Hoàng Văn Hiển (sinh năm 1935) là một người con của mảnh đất Đô Lương, Nghệ An, hiện đang sinh sống tại phường Long An, Tây Ninh. Cuộc đời cụ là tấm gương sáng về lòng yêu nước khi tham gia cách mạng từ năm 14 tuổi. Ở tuổi 19, cụ trực tiếp chiến đấu trong Chiến dịch Điện Biên Phủ năm 1954 tại cứ điểm đồi C2, vượt qua mọi khắc nghiệt về lương thực và địa hình để góp phần làm nên chiến thắng lịch sử. Sau chiến dịch, cụ vinh dự được tuyển chọn vào lực lượng bảo vệ Chủ tịch Hồ Chí Minh. Khi về g

Tây Ninh29/04/2026Phạm Minh Thy (Phường Long An)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
KÝ ỨC ĐIỆN BIÊN VÀ NGỌN LỬA TIẾP NỐI CỦA CỰU CHIẾN BINH HOÀNG VĂN HIỂN

Lịch sử dân tộc Việt Nam được viết nên bởi máu và hoa, bởi những con người bình dị nhưng mang trong mình ý chí phi thường. Một trong những chứng nhân sống cho thời kỳ huy hoàng ấy chính là cụ Hoàng Văn Hiển, một người con của đất Nghệ An, hiện đang sinh sống tại phường Long An, tỉnh Tây Ninh. Câu chuyện của cụ là một hành trình dài của lòng yêu nước, trải dài qua những năm tháng khói lửa của cuộc kháng chiến chống Pháp cho đến những ngày hòa bình xây dựng đất nước.

Cụ Hoàng Văn Hiển sinh năm 1935 tại xã Tràng Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An. Sinh ra trong một gia đình nông dân nghèo nhưng giàu truyền thống hiếu học, cụ đã sớm được tắm mình trong tinh thần dân tộc. Cha cụ là một thầy thuốc Đông y am hiểu chữ Nho và chữ Quốc ngữ, người không chỉ chữa bệnh mà còn dạy chữ cho dân nghèo. Chính hình ảnh người cha đức độ và người mẹ tảo tần nuôi con giữa thời buổi loạn lạc đã hun đúc nên một Hoàng Văn Hiển kiên cường, sớm xác định lý tưởng sống vì Tổ quốc.

Năm 14 tuổi, khi cái tuổi còn ăn chưa no lo chưa tới, cụ đã tình nguyện tham gia làm giao liên cho Tỵ Quân giới Liên khu 4. Dù chưa đủ tuổi nhập ngũ chính thức, nhưng đôi chân ấy đã băng qua bao dặm đường để kết nối các mạch máu giao thông cho cách mạng. Bước vào giai đoạn quyết liệt của cuộc kháng chiến chống Pháp, cụ chính thức được điều động vào Đại đội 35 (C35), Tổng đội 34 Thanh niên xung phong. Năm 1954, ở tuổi 19 đầy khát khao, cụ trực tiếp tham gia Chiến dịch Điện Biên Phủ - chiến dịch mang tính quyết định vận mệnh dân tộc.

Ký ức về Điện Biên trong cụ là những đêm dài hành quân bất tận: bốn đêm đi mới được một đêm nghỉ. Đó là sự khắc nghiệt của rừng sâu nước độc, là những cơn đói lả người, là sự rình rập của máy bay và biệt kích địch. Đỉnh điểm là trận tấn công cứ điểm đồi C2, nơi đơn vị của cụ đã chiến đấu với tinh thần "thà hy sinh tất cả chứ nhất định không chịu mất nước". Sau chiến thắng lừng lẫy ấy, cụ vinh dự được tuyển chọn vào lực lượng bảo vệ Chủ tịch Hồ Chí Minh trong đội hình danh dự - một quãng thời gian mà cụ luôn coi là vinh dự nhất cuộc đời quân ngũ. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ, cụ chuyển công tác về Long An và cuối cùng gắn bó với mảnh đất Tây Ninh cho đến tận bây giờ.

Đọc về cuộc đời của cụ Hoàng Văn Hiển, em thấy mình như đang lật mở một cuốn phim tư liệu sống động bằng cảm xúc. Có điều gì đó thật nghẹn ngào nhưng cũng đầy tự hào khi hình dung về một thế hệ "quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh". Câu chuyện của cụ không chỉ là bài học về lịch sử, mà còn là bài học về nhân sinh quan sâu sắc dành cho thế hệ trẻ chúng tôi hôm nay.

Sức mạnh từ lý tưởng và sự kiên định Điều khiến em khâm phục nhất ở cụ Hiển chính là sự quả cảm vượt lên trên mọi giới hạn chịu đựng của con người. Hãy thử tưởng tượng, ở tuổi 19 – tuổi mà chúng ta bây giờ đang mải mê với những trang sách, những dự định cá nhân hay những tiện nghi của cuộc sống số – thì cụ Hiển lại đang đối mặt với làn mưa bom bão đạn tại đồi C2. Chi tiết hành quân liên tục bốn đêm mới được nghỉ một ngày cho thấy một sức bền bỉ kinh ngạc. Sức mạnh đó không chỉ đến từ thể chất, mà nó được nuôi dưỡng bởi một thứ đức tin mãnh liệt: đức tin về một ngày đất nước sạch bóng quân thù. Cụ đã chứng minh rằng, khi con người ta có một lý tưởng đúng đắn để phụng sự, họ sẽ trở nên bất bại trước mọi nghịch cảnh. Sự tiếp nối và trách nhiệm của thế hệ mai sau.

Điều làm em xúc động hơn cả là dù chiến tranh đã lùi xa, cụ Hiển vẫn chưa một ngày nghỉ ngơi trong việc "truyền lửa". Ở tuổi chín mươi, cụ vẫn viết báo, làm thơ, vẫn đứng trước các em học sinh, đoàn viên để kể lại những câu chuyện thời hoa lửa. Cụ không kể để khoe khoang chiến tích, mà kể để chúng ta biết trân trọng giá trị của hai chữ "Hòa Bình". Mỗi vần thơ, mỗi câu chuyện của cụ là một lời nhắc nhở rằng cái giá của độc lập hôm nay đã được đổi bằng xương máu của bao người đồng đội đã nằm lại nơi chiến trường năm xưa.

Cụ nói: "Phải đứng lên, ngẩng cao đầu, tiếp tục xây dựng quê hương". Câu nói ấy như một mệnh lệnh, một sự ủy thác thiêng liêng. Thế hệ của cụ đã "đứng lên" để giữ nước, còn thế hệ của chúng ta phải "ngẩng cao đầu" để đưa đất nước đi lên, sánh vai với các cường quốc. Chúng ta không phải cầm súng, nhưng chúng ta phải cầm bút, cầm tri thức để bảo vệ và phát triển thành quả mà cha ông đã để lại.

Nguồn tham khảoXem video gốc tại: Báo Pháp Luật TP.HCM (PLO)
Bài viết do Ban Biên tập Đề án tổng hợp, biên soạn từ nguồn công khai, phục vụ mục đích giáo dục — tri ân phi lợi nhuận.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn