Ký ức đồi phong Tướng
Ký ức đồi phong Tướng
Sáng ngày 28/5/1948, tại một ngôi nhà gỗ đơn sơ giữa núi rừng Việt Bắc, lễ phong quân hàm Đại tướng cho đồng chí Võ Nguyên Giáp được tổ chức trong không khí trang nghiêm và đầy xúc động. Ngôi nhà nhỏ với phên nứa, mái tranh, không có sân khấu lộng lẫy, chỉ có bàn thờ Tổ quốc và hai dải khẩu hiệu đỏ thắm ý chí độc lập.
Đúng 13 giờ, Bác bước ra trước bàn thờ Tổ quốc, tay cầm bản Sắc lệnh, gọi tên người học trò gần gũi của mình là Võ Nguyên Giáp. Bác không nói lời nào mà chỉ lặng lẽ đưa tay lên lau nước mắt. Cả gian nhà lặng đi bởi ai cũng hiểu rằng: Quân hàm Đại tướng hôm nay không chỉ là phần thưởng xứng đáng cho một con người mà còn là kết tinh của máu xương, hy sinh và lòng trung nghĩa của cả dân tộc. Trong khoảnh khắc đó, những giọt lệ lặng thầm của người lính và vị lãnh tụ đã hòa vào nhau như khắc ghi một lời thề son sắt: "Quyết giành độc lập và tự do cho Tổ quốc thân yêu".



