Bài viết

Ký ức đồng đội: Cuộc đời và sự hy sinh của Bùi Thị Cúc (1)

Ký ức đồng đội: Cuộc đời và sự hy sinh của Bùi Thị Cúc

Hưng Yên02/12/2025Lê Tuấn Anh (Đoàn xã Nguyễn Văn Linh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ký ức đồng đội: Cuộc đời và sự hy sinh của Bùi Thị Cúc

Tôi vẫn nhớ những ngày tháng gắn bó với chị Bùi Thị Cúc, người đồng đội dũng cảm mà tôi may mắn được cùng chiến đấu. Đất nước còn chìm trong ách thực dân, làng Vân Du, huyện Ân Thi, Hưng Yên, nơi chị sinh ra, ngổn ngang gian khổ. Chị – một cô gái trẻ, chưa đầy 20 tuổi – nhưng mạnh mẽ, kiên cường và tận tụy với nhân dân, đã để lại trong tôi ký ức không thể nào quên.

Chị sinh năm 1930, tên thật là Trần Thị Lan. Từ nhỏ, chị thông minh, chăm học và nhạy cảm với mọi bất công xung quanh. Khi lớn lên trong bối cảnh đất nước bị thực dân đô hộ, tuổi thanh xuân của chị tràn đầy khát vọng tự do. Năm 17 tuổi, chị được kết nạp vào Đảng Cộng sản Việt Nam, trở thành cán bộ Hội Phụ nữ huyện Ân Thi, và ngay lập tức tham gia các hoạt động địch vận, dân vận, phản gián, thu thập tin tức quan trọng cho phong trào cách mạng.

Tôi còn nhớ buổi chiều đầu tiên đi vận động dân làng cùng chị. Bọn lính Pháp đang tuần tra khắp làng. Chị kéo tôi sang một ngõ nhỏ, thì thầm:

“Đừng sợ. Chúng ta đi trước để dẫn dân làng vào những ngõ nhỏ. Hãy yên tâm, mọi người sẽ an toàn.”

Nhờ mưu trí của chị, tất cả dân làng đều tránh được nguy hiểm. Ánh mắt chị sáng ngời quyết tâm, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định, khiến tôi cảm thấy an lòng. Chị không chỉ là đồng đội, mà còn là người chị, người con gái của làng, luôn quan tâm đến mọi người, kể cả những chi tiết nhỏ nhất trong đời sống hằng ngày.

Một lần khác, khi chúng tôi tiếp cận một gia đình để vận động cung cấp tin tức về kẻ thù, chị dừng lại, hỏi thăm từng người già, từng đứa trẻ:

“Ông bà có đủ gạo ăn không? Các cháu còn khỏe chứ? Nếu cần, chúng tôi sẽ chia gạo, thuốc men cho.”

Những lời hỏi han ấy khiến dân làng tin tưởng và quý mến chị hơn. Chị luôn nhắc chúng tôi rằng: Chiến đấu không chỉ là đánh giặc, mà còn là bảo vệ và yêu thương đồng bào.

Năm 1950, chị nhận nhiệm vụ vô cùng nguy hiểm: triệt phá một tên phản bội đang gieo rắc tội ác cho nhân dân. Trên đường đi, chị dặn chúng tôi:

“Hãy cẩn thận, nhưng đừng quên dân làng là trên hết. Nếu mọi người bị thương, chúng ta sẽ thất bại.”

Chị dẫn chúng tôi tiếp cận mục tiêu, hoàn thành nhiệm vụ xuất sắc. Nhưng khi trở về, bi kịch xảy đến: chị bị địch bắt. Chúng tra tấn chị dã man, dùng mọi thủ đoạn để ép chị khai ra bí mật phong trào. Tôi nghe kể, chị chỉ mỉm cười, lặng lẽ chịu đau, giữ kín mọi thông tin. Tinh thần của chị khiến cả địch lẫn ta phải kính nể.

Ngày 15/5/1950, chị hy sinh trước sự chứng kiến của dân làng, khi mới 20 tuổi. Chúng tôi đau xót vô cùng, nhưng trong nỗi mất mát ấy, tất cả đều cảm nhận được sự kiên trung, anh dũng và tinh thần bất khuất của chị. Chủ tịch Hồ Chí Minh đã truy tặng chị 6 chữ vàng: “Sống anh dũng – Chết vẻ vang”, và chị được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân.

Tôi còn nhớ những buổi tối chúng tôi ngồi lại bên nhau, nhắc về chị. Chị Bùi Thị Cúc không chỉ là đồng đội, mà còn là tấm gương về lòng yêu nước, sự hy sinh vì đồng bào và tinh thần kiên trung trước kẻ thù. Chúng tôi học được từ chị rằng: một người dù tuổi đời còn trẻ, nhưng sống trọn vẹn với lý tưởng, có thể truyền cảm hứng cho hàng thế hệ sau.

Ngày nay, khi tôi đến Khu lưu niệm Anh hùng liệt sĩ Bùi Thị Cúc ở Vân Du, nhìn tượng đài chị, tôi như thấy chị vẫn đứng đó, ánh mắt sáng ngời, mỉm cười và nhắc nhở:

“Hãy tiếp tục bảo vệ nhân dân, sống trung thực và dũng cảm. Đó là điều quan trọng nhất.”

Câu chuyện về chị vẫn vang vọng trong trái tim tôi và mọi người từng chiến đấu bên cạnh chị. Chị Bùi Thị Cúc – cô gái trẻ của Vân Du – đã sống và hy sinh trọn vẹn, để lại tấm gương về lòng dũng cảm, tình yêu quê hương và sự hy sinh vì đồng bào. Và chính nhờ chị, chúng tôi hiểu rằng, một cuộc đời ngắn ngủi nhưng sống trọn lý tưởng sẽ mãi sống trong lòng mọi người, mãi là ngọn lửa soi đường cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn