Cựu chiến binh

Ký ức dòng suối độc và bản lĩnh người lính giữa thời bình

Câu chuyện về nghị lực phi thường của người lính già Nguyễn Văn Chứ tại xã Suối Hiệp, tỉnh Khánh Hòa trước những cơn đau thấu xương tủy của di chứng chất độc da cam.

Khánh Hòa12/08/2026Nguyễn Tường Vy (Xã Suối Hiệp)48 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ký ức dòng suối độc và bản lĩnh người lính giữa thời bình

“Vết chân tròn vẫn đi về trên con đường mòn cát trắng quê tôi…
Bài hát có người lính đã hy sinh âm thầm,
Cho hôm nay những gót chân son vui quanh dấu chân tròn.”

Có những hy sinh không nằm lại nơi chiến trường, mà âm thầm theo người lính trở về giữa đời thường, hóa thành những “vết thương không bao giờ khép miệng”. Trong hành trình đi tìm những mảnh ghép ký ức tại vùng đất Suối Hiệp (Khánh Hòa), chúng tôi đã lặng người trước câu chuyện của chú Nguyễn Văn Chứ – người lính năm xưa đang hằng ngày đối mặt với di chứng tàn khốc của chất độc da cam/dioxin.

Ánh mắt chú xa xăm, lật lại từng trang ký ức nơi chú và đồng đội đã sống và chiến đấu bằng tất cả trái tim hồng. Chú bồi hồi nhớ lại những ngày hành quân khốc liệt:

“Hồi đó hành quân khát cháy cổ, giữa rừng sâu chỉ thấy dòng suối trong vắt là mừng lắm. Anh em cứ thế vốc nước uống cho thỏa cơn khát mà đâu ngờ thứ ‘nước độc’ ấy lại theo mình cả đời... Có những lúc mình chiến đấu chẳng sợ hãi gì cả, giặc cũng không sợ, nhưng khi hòa bình rồi, chứng kiến cái thứ chất độc này nó tàn phá cơ thể, mới thấy nó tàn khốc đến nhường nào”.

Chiến tranh lùi xa, nhưng với chú Chứ, cuộc chiến giành giật sự sống từ bệnh tật vẫn diễn ra hằng ngày, hằng giờ. Những cơn đau dai dẳng không chỉ gặm nhấm sức khỏe mà còn thử thách cả ý chí kiên cường nhất. Chú chia sẻ bằng giọng trầm buồn nhưng đầy bản lĩnh về những nỗi đau thể xác:

“Cái di chứng này nó lạ lắm, lúc nắng lúc mưa là cơ thể lại đau nhức như có hàng ngàn mũi kim châm vào xương tủy. Có những đêm trắng không ngủ được, chân tay rã rời, đau đến mức tưởng chừng đôi chân không còn trụ vững nổi. Nhưng rồi chú tự nhủ: Mình là lính Cụ Hồ, bom cày đạn xới còn không khuất phục được mình thì chút bệnh tật này có thấm tháp gì? Còn được sống, được nhìn quê hương đổi thay là chú thấy mình đã may mắn hơn bao đồng đội đã nằm lại nơi rừng sâu rồi...”.

Vừa qua, nhân kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ, các đoàn công tác xã Suối Hiệp đã đến thăm hỏi, động viên và trao tặng những phần quà nghĩa tình cho gia đình chú. Những món quà tuy nhỏ về vật chất nhưng lại là nguồn an ủi tinh thần vô giá, là lời khẳng định rằng thế hệ hôm nay không bao giờ lãng quên những hy sinh thầm lặng ấy.

image.png

Câu chuyện của chú Nguyễn Văn Chứ không chỉ là ký ức về một thời hoa lửa, mà còn là bài học về nghị lực phi thường. Giữa đời thường, chú vẫn sống gương mẫu, là điểm tựa vững chắc cho con cháu và là ngọn lửa sưởi ấm truyền thống cho tuổi trẻ địa phương.

Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng máu, bằng nước mắt và bằng cả những nỗi đau hóa đá của những người đi trước. Mong chú mãi là điểm tựa tinh thần, là ngọn lửa sưởi ấm niềm tin cho thế hệ trẻ hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn