Ký ức dưới chân cổng Dinh Độc Lập
Ký ức dưới chân cổng Dinh Độc Lập
Tôi ngồi đây, chạm tay vào vết sẹo cũ trên vai khi nắng tháng Tư rọi xuống hiên nhà. Với nhiều người, ngày 30/4/1975 là trang sách giáo khoa, nhưng với tôi, đó là mùi khói súng quyện với vị bụi đường đại lộ.
Khoảnh khắc không thể quên
Sáng hôm đó, Sài Gòn nóng như nung. Chiếc xe tăng của chúng tôi lao đi, xích sắt nghiến trên mặt đường rầm rập. Khi cánh cổng sắt Dinh Độc Lập đổ sập xuống, một âm thanh chát chúa vang lên đó là tiếng nấc cụt của chiến tranh và tiếng reo vui của hòa bình.
Lá cờ giải phóng tung bay trên nóc dinh, tôi thấy đồng đội mình bật khóc. Những người đàn ông đi qua nghìn dặm hòn tên mũi đạn, giờ đây nức nở như những đứa trẻ vì biết mình được sống để trở về.
Giá trị của bình yên
Giữa tiếng hò reo vang trời, tôi nhìn thấy một bà mẹ Sài Gòn chạy ra, tay bưng bát nước chè gừng, mắt nhòe lệ: "Các con về thật rồi!". Lúc đó, tôi hiểu rằng lịch sử không chỉ là chiến thắng, mà là sự đoàn viên.
Lời nhắn: Hòa bình hôm nay được xây bằng thanh xuân của một thế hệ. Khi các bạn trẻ đi trên phố phường rực rỡ cờ hoa, hãy nhớ rằng dưới lớp nhựa đường ấy, đã từng có một thời máu và hoa quyện chặt vào nhau như thế.
Tôi mỉm cười, nhấp ngụm trà nguội. Lịch sử, với tôi, đơn giản là nhìn thấy lũ trẻ được đến trường mà không còn nghe tiếng pháo.



