Ký ức dưới mưa rừng miền Nam
Trời chiều buông nhẹ trên sân đình xã Khánh Thiện, gió đồng thổi mát rượi. Mấy chục đoàn viên thanh niên ngồi quây quần quanh bác Lâm – một cựu chiến binh đã ngoài bảy mươi tuổi. Bác chậm rãi nhấp ngụm nước chè, đôi mắt xa xăm như đang nhìn về một thời rất xa…
“Các cháu ạ, cái thời của bác… không giống bây giờ đâu. Khi bác bằng tuổi các cháu, đất nước còn chiến tranh, bom đạn ngày đêm…”
Bác ngừng lại một chút, rồi bắt đầu câu chuyện.
Năm đó là mùa mưa miền Nam, rừng già ẩm ướt, đường trơn như đổ mỡ. Đơn vị của bác hành quân qua một cánh rừng thuộc miền Đông Nam Bộ. Lúc ấy bác mới 20 tuổi, là chiến sĩ thông tin, nhiệm vụ là giữ liên lạc giữa các đơn vị.
Một đêm, trời mưa như trút nước. Địch bất ngờ càn quét vào khu vực đóng quân. Pháo sáng rực cả một góc rừng, tiếng súng nổ chát chúa. Đơn vị phải tản ra rút lui, nhưng đường dây thông tin bị đứt.
“Lúc đó, nếu không nối lại liên lạc thì các mũi chiến đấu sẽ bị chia cắt, rất nguy hiểm…” – bác kể, giọng chậm lại.
Không kịp suy nghĩ nhiều, bác nhận nhiệm vụ mang máy đi tìm lại điểm nối. Trời tối, mưa lớn, đường rừng lầy lội. Có đoạn phải bò qua bãi trống, pháo sáng cứ bắn lên liên tục. Chỉ cần sơ suất là có thể không trở về.
“Thú thật với các cháu, lúc đó bác cũng sợ chứ. Nhưng nghĩ đến đồng đội đang chờ tin, nghĩ đến nhiệm vụ, là lại cắn răng mà đi.”
Sau gần hai tiếng luồn rừng, cuối cùng bác cũng tìm được tổ thông tin phía trước. Khi nối lại được liên lạc, mệnh lệnh kịp thời truyền xuống, đơn vị tổ chức lại đội hình, đánh bật đợt càn của địch.
Nhưng trên đường quay về, bác gặp một đồng đội bị thương nặng, nằm lại giữa rừng. Không do dự, bác cõng anh ấy vượt qua quãng đường trơn trượt, vừa đi vừa né pháo sáng. Khi về đến nơi thì người bác ướt sũng, kiệt sức, còn đồng đội được cứu sống.
Bác Lâm nhìn quanh, giọng trầm lại:
“Chiến tranh là vậy đó các cháu. Gian khổ, hiểm nguy, nhưng cũng là nơi tình đồng chí, đồng đội thiêng liêng nhất. Bác không nhớ mình đã vượt qua bao nhiêu trận như thế, chỉ nhớ rằng… chưa bao giờ bỏ lại đồng đội phía sau.”
Một bạn đoàn viên hỏi nhỏ:
“Bác có khi nào hối hận không ạ?”
Bác cười hiền:
“Không. Vì nhờ những năm tháng đó mà hôm nay các cháu được sống trong hòa bình. Chỉ mong các cháu sống xứng đáng, học tập tốt, xây dựng quê hương mình ngày càng giàu đẹp.”
Gió chiều vẫn thổi nhẹ. Những câu chuyện của bác như lắng lại trong lòng mỗi người trẻ, để họ hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao mồ hôi, nước mắt và cả máu của những người đi trước.


