Ký Ức Hầm Pháo Năm 1979
Ký Ức Hầm Pháo Năm 1979
Ký Ức Hầm Pháo Năm 1979
Chiến tranh đã lùi xa nhiều năm, nhưng trong ký ức của những người từng trải qua nó, có những câu chuyện nhỏ bé mà không bao giờ phai nhạt. Hôm nay, tôi xin kể lại câu chuyện mang tên “Bát ngô bung giữa mưa đạn”, một kỷ niệm có thật về cuộc chiến đấu bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979.
Câu chuyện bắt đầu trong một đêm lạnh giá của vùng núi Lai Châu. Bên bếp lửa nhỏ trong căn nhà sàn, ông Pỉnh – một người lính già – lặng lẽ nhìn những bắp ngô khô treo trên gác bếp. Mỗi khi gió mùa tràn về, ký ức của ông lại quay về những ngày tháng Hai năm 1979 đầy khói lửa.
Ngày ấy, ông Pỉnh là chiến sĩ của một trung đoàn địa phương. Khi quân địch tràn qua biên giới, chiến trường trở nên vô cùng khốc liệt. Pháo nổ liên hồi, rừng núi rung chuyển. Những tuyến đường tiếp tế bị cắt đứt, lương thực ngày càng cạn kiệt.
Trong cái rét buốt của núi rừng, cái đói trở thành nỗi ám ảnh lớn nhất. Ông Pỉnh nhớ lại:
“Lúc đó, cơm là thứ xa xỉ nhất. Cả đơn vị chỉ còn vài bao ngô khô. Anh em phải chia nhau từng vốc nhỏ để cầm hơi.”
Một đêm nọ, trong căn hầm chữ A chật hẹp, người nuôi quân gom hết số ngô còn lại cho vào chiếc nồi đen kịt vì khói, nấu suốt cả đêm để làm món ngô bung. Hạt ngô già dù ninh rất lâu vẫn cứng. Không có muối, không có thức ăn kèm, nhưng với những người lính lúc ấy, bát ngô bung quý hơn bất cứ thứ gì.
Ông Pỉnh kể rằng:
“Khi cho ngô vào miệng, chúng tôi nhai thật chậm. Vị ngô ngai ngái, nồng nồng. Nhưng càng nhai càng thấy vị ngọt của đất, cái ấm của lửa. Mỗi hạt ngô là thêm một chút sức lực để ngày mai còn bám trụ trận địa.”
Có một kỷ niệm mà ông không bao giờ quên. Một người đồng đội quê miền xuôi đã lặng lẽ chia đôi bát ngô bung duy nhất của mình cho một chiến sĩ trẻ đang sốt cao. Anh vừa cười vừa nói:
“Ăn đi em! Ngô này là ‘sâm’ của dân mình đấy. Ăn vào là súng bắn không chệch đâu!”
Chính những hạt ngô giản dị ấy đã nuôi dưỡng ý chí của người lính. Dù cái bụng trống rỗng, đôi chân run lên vì đói và lạnh, họ vẫn kiên cường bám trụ trên các điểm cao, đẩy lùi hết đợt tấn công này đến đợt tấn công khác của quân địch.
Hơn bốn mươi năm đã trôi qua. Giờ đây, con cháu ông Pỉnh lớn lên trong hòa bình, không còn biết đến cái đói và cái rét khắc nghiệt của chiến tranh. Nhưng mỗi khi đến bữa cơm, ông luôn nhắc nhở:
“Đừng bao giờ lãng phí dù chỉ một hạt gạo. Bởi ngày xưa, có những người lính đã phải chia nhau từng hạt ngô để giữ gìn từng tấc đất của Tổ quốc.”
Câu chuyện về bát ngô bung trong hầm pháo tuy giản dị, nhưng nhắc nhở chúng ta rằng hòa bình hôm nay được đổi bằng biết bao gian khổ và hy sinh. Vì vậy, thế hệ trẻ chúng ta cần trân trọng cuộc sống hiện tại, chăm chỉ học tập và góp phần xây dựng đất nước ngày càng giàu đẹp.


