Ký ức hào hùng của người lính pháo binh trong Đại thắng mùa Xuân 1975
Đại tá Đỗ Xuân Núi nhập ngũ năm 1970, trở thành chiến sĩ của Đại đoàn pháo binh 351, Bộ Quốc phòng. Những năm đầu quân ngũ, ông trực tiếp tham gia chiến đấu tại chiến trường Kon Tum, Gia Lai – những địa bàn trọng yếu và ác liệt bậc nhất thời bấy giờ. Sau đó, ông cùng đồng đội tiếp tục tham gia các trận đánh lớn tại Sa Huỳnh, Quảng Ngãi.
Sau khi giải phóng Quảng Ngãi, đơn vị pháo binh mà ông chỉ huy được lệnh huấn luyện tại Quy Nhơn để chuẩn bị cho chiến dịch lớn nhất – Chiến dịch Mùa Xuân năm 1975. Lúc này, ông là Trung đội trưởng Trung đội pháo 105 của Đại đội 5, Tiểu đoàn 12, Lữ đoàn 52, Quân khu 5. Sau khi hoàn thành nhiệm vụ tại Quảng Ngãi, đơn vị ông nhận lệnh phối hợp với Quân đoàn 3 tiến công vào Sài Gòn.
"Chúng tôi hành quân cùng xe tăng, bộ binh. Nhiệm vụ là mở đường, gặp chướng ngại vật thì tiêu diệt để bảo vệ xe tăng tiến quân", Đại tá Đỗ Xuân Núi kể lại.
Đêm 29/4/1975, từ Xuân Lộc, đơn vị của ông hành quân đến Trảng Bom rồi tiến vào Long Khánh. Đến sáng 30/4, đoàn quân tiến tới cầu Sài Gòn – cửa ngõ phía đông của Thành phố. Trung đội pháo 105 nhận lệnh phối hợp với xe tăng và bộ binh, đột kích thẳng vào trung tâm Sài Gòn, tiến đến Dinh Độc Lập – nơi được xác định là mục tiêu trọng yếu để kết thúc chiến tranh.
"Lúc 11h30', Trung đội chúng tôi cùng xe tăng tiến thẳng vào Dinh Độc Lập. Khi lá cờ chiến thắng tung bay trên nóc Dinh, anh em chúng tôi vỡ òa trong cảm xúc. Đó là thời khắc thiêng liêng không thể nào quên trong đời", ông bồi hồi nhớ lại.
Dọc đường hành quân, khí thế chiến thắng ngút trời. Đoàn xe tăng, pháo binh, bộ binh nối dài như vô tận. Nhân dân các tỉnh Đồng Nai, Long Khánh đổ ra hai bên đường, mang theo hoa trái, nước uống tiếp sức cho bộ đội. "Tôi vẫn nhớ rất rõ những tiếng reo hò vang dội, những cái bắt tay, những ánh mắt rưng rưng cảm động của người dân. Đó là sức mạnh tinh thần vô giá giúp chúng tôi tiến bước không dừng", ông xúc động kể.
Chiến thắng 30/4 là đỉnh cao của lòng quả cảm và tinh thần bất khuất, nhưng cũng là kết quả của muôn vàn hy sinh. Trên suốt hành trình tiến quân thần tốc, nhiều đồng chí của ông đã ngã xuống. "Có đồng đội mới ngày hôm qua còn cùng ăn cơm, cùng kéo pháo, hôm nay đã vĩnh viễn nằm lại ven đường", ông nghẹn ngào nói. Dù mất mát, đau thương, tất cả vẫn kiên cường tiến bước với lời thề: "Có hy sinh cũng phải chiến đấu đến hơi thở cuối cùng".
Một trong những kỷ niệm mà ông không bao giờ quên là lần kéo pháo vượt Đèo Cả. Do mất phanh, cả xe kéo pháo lao xuống dốc với tốc độ kinh hoàng, tưởng như không thể giữ được. Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, ông lập tức ra lệnh chèn pháo, cho xe đâm vào núi để dừng lại. "Nếu không quyết đoán, chắc giờ không còn ngồi đây để kể lại. Nhưng lúc ấy, điều quan trọng nhất là bảo toàn lực lượng và khí tài để kịp vào chiến dịch", ông chia sẻ.



