Ký Ức Kháng Chiến Trên Quê Hương Khánh Thiện
Trời chiều buông xuống trên cánh đồng lúa chín vàng ở xã Khánh Thiện. Ông Lâm – một cựu chiến binh tóc đã bạc trắng – ngồi trước hiên nhà, chậm rãi nhấp chén trà, đôi mắt xa xăm như đang nhìn về một thời rất xa.
“Ngày ấy…” – ông bắt đầu, giọng trầm nhưng ấm – “quê mình còn nghèo lắm, giặc thì càn quét liên miên. Lúc đó, ông chỉ mới mười chín tuổi, cũng như bao thanh niên trong làng, xung phong đi bộ đội.”
Ông kể về những ngày hành quân xuyên rừng, chân trần dẫm lên đất đá, vai mang súng nặng mà lòng thì nhẹ tênh vì một niềm tin duy nhất: bảo vệ quê hương. Những đêm nằm võng giữa rừng sâu, nghe tiếng côn trùng rả rích, ông lại nhớ đến cánh đồng Khánh Thiện, nhớ mẹ già ngồi bên bếp lửa, nhớ con sông nhỏ nơi ông từng tắm mát cùng lũ bạn.
Có lần, đơn vị của ông bị phục kích. Khói súng mịt mù, đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh. Ông siết chặt khẩu súng, vừa chiến đấu vừa tự nhủ: “Mình không được gục, mình còn phải trở về quê.” Chính ý nghĩ đó đã giúp ông vượt qua những khoảnh khắc tưởng chừng không thể sống sót.
Rồi chiến tranh cũng qua đi. Ngày trở về, ông đứng lặng trước cổng làng Khánh Thiện, mọi thứ vẫn thân quen mà cũng đổi thay nhiều. Những người bạn năm xưa không còn đông đủ nữa. Nhưng trong lòng ông, họ vẫn sống mãi – như những phần ký ức không thể nào quên.
Ông Lâm nhìn về phía cánh đồng, nơi ánh hoàng hôn đang nhuộm đỏ cả một vùng trời. Ông khẽ nói, như nói với chính mình:
“Chỉ cần quê hương còn bình yên thế này… thì mọi hy sinh ngày ấy đều xứng đáng.”
Gió chiều thổi nhẹ, mang theo mùi lúa chín – mùi của ký ức, của một thời kháng chiến không thể nào quên.


