Cựu chiến binh

KÝ ỨC KHÔNG PHAI TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN

Trong buổi gặp gỡ cuối cùng tại gia đình bác Nguyễn Văn Đức (sinh năm 1946), chúng tôi được nghe bác chia sẻ lại những ký ức tổng kết về quãng thời gian làm nhiệm vụ thông tin – dẫn đường trên tuyến Trường Sơn, nơi mỗi ngày đều gắn với bom đạn, mưa rừng và những nhiệm vụ không được phép gián đoạn. Qua lời kể của bác, hành trình từ giữ liên lạc, dẫn đường, nối dây đến khôi phục tín hiệu hiện lên như một bức tranh trọn vẹn của người lính thông tin. Câu chuyện để lại trong chúng tôi nhiều suy ngẫm

Thanh Hóa24/05/2026Hoàng Ngọc Tuấn (Đoàn xã Hoằng Thanh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Bác Nguyễn Văn Đức (sinh năm 1946) trầm ngâm khi nhớ lại những năm tháng gắn bó với tuyến đường Trường Sơn.

“Đi xa rồi, nhưng không quên được,” bác nói.

Mỗi nhiệm vụ, dù lớn hay nhỏ, đều gắn với sự căng thẳng vì chỉ cần sai sót là ảnh hưởng đến cả đội hình phía sau.

“Thông tin là sống còn,” bác chia sẻ.

Bác nhớ nhất là những lúc đường dây bị đứt, mất liên lạc giữa rừng sâu, nhưng cả đơn vị vẫn kiên trì tìm cách khôi phục.

“Không ai được bỏ cuộc,” bác nói chậm rãi.

Có những thời điểm tưởng như không thể tiếp tục, nhưng tinh thần đồng đội đã giúp tất cả vượt qua.

“Còn người là còn nhiệm vụ,” bác nhấn mạnh.

Ngày chiến tranh kết thúc, bác trở về với những vết hằn ký ức không thể phai mờ, nhưng trong lòng là niềm tự hào vì đã góp phần giữ mạch thông tin thông suốt cho chiến trường.

“Hòa bình là điều quý giá nhất,” bác mỉm cười.

Kết thúc câu chuyện, bác Đức nhắn nhủ thế hệ trẻ hôm nay hãy biết trân trọng hòa bình và ghi nhớ những con đường đã được mở bằng mồ hôi, máu và sự hy sinh thầm lặng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KÝ ỨC KHÔNG PHAI TRÊN TUYẾN ĐƯỜNG TRƯỜNG SƠN | Câu chuyện thời hoa lửa