Cựu chiến binh

Ký ức không quên (1)

Ninh Bình21/04/2026Đinh Văn Cường (Đoàn phường Đông Hoa Lư)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Bùi Văn Khánh, một cựu chiến binh từng chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên, vẫn giữ thói quen mỗi sáng dậy sớm, pha ấm trà rồi lặng lẽ nhìn về phía núi xa. Ông nói, những ngọn núi ấy luôn gợi ông nhớ về một thời tuổi trẻ không thể nào quên.

Năm 1984, ông Khánh nhập ngũ khi mới hai mươi tuổi. Chưa kịp quen với đời lính, ông đã được điều động lên Hà Giang. Khi đến Vị Xuyên, ông mới thực sự hiểu chiến tranh khốc liệt đến mức nào: “Ở đó, ngày nào cũng có người ngã xuống. Núi đá không chỉ là đá, mà là nơi thấm máu của biết bao đồng đội.”

Ông được phân công làm liên lạc – một nhiệm vụ tưởng chừng đơn giản nhưng lại vô cùng nguy hiểm. Nhiệm vụ của ông là chạy giữa các điểm chốt để truyền mệnh lệnh. Những con đường ông đi không có biển báo, không có lối mòn rõ ràng, chỉ có đá tai mèo sắc nhọn và nguy cơ pháo kích bất cứ lúc nào.

Một lần, ông nhận lệnh khẩn phải chuyển thông tin từ tuyến dưới lên gần cao điểm 300. Đó là một buổi chiều u ám, trời nặng mây. Khi ông vừa băng qua một triền núi, pháo bắt đầu dội xuống. Từng tiếng nổ vang lên, đất đá văng khắp nơi.

Ông kể:
“Lúc đó chỉ biết ôm chặt túi tài liệu trước ngực mà chạy. Nếu mình dừng lại, thông tin sẽ không đến kịp, mà không đến kịp thì anh em phía trên sẽ gặp nguy hiểm.”

Ông chạy, ngã rồi lại đứng dậy. Có lúc bị đất đá vùi lấp đến ngang người, ông vẫn cố bò ra tiếp tục đi. Khi đến nơi, quần áo ông rách tươm, người đầy vết xước, nhưng bức điện đã được giao đúng lúc. Nhờ đó, đơn vị kịp thời điều chỉnh đội hình, tránh được một đợt tấn công lớn.

Sau lần đó, ông bị thương nhẹ và được đề nghị chuyển về tuyến sau, nhưng ông từ chối. Ông nói: “Còn chạy được thì còn làm nhiệm vụ.”

Những tháng ngày tiếp theo, ông vẫn âm thầm làm người đưa tin giữa chiến trường Vị Xuyên. Không có những trận đánh trực diện, nhưng mỗi bước chân của ông đều đối mặt với cái chết.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, ông Khánh trở về quê, sống một cuộc đời bình dị. Nhưng mỗi lần có dịp gặp lại đồng đội, họ vẫn nhắc về những ngày ở Vị Xuyên – nơi mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau một bước chân.

Ông thường nói với con cháu:
“Có những người không cầm súng xung phong, nhưng vẫn góp phần làm nên chiến thắng. Quan trọng là ai cũng làm tròn trách nhiệm của mình.”

Câu chuyện của ông Khánh là minh chứng cho những đóng góp thầm lặng nhưng vô cùng quan trọng – những con người đã lặng lẽ giữ mạch sống của chiến trường bằng lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm không gì lay chuyển.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn