Ký ức không quên về hai lần được gặp Bác Hồ kính yêu
Trọn một ngày bên Bác kính yêu
Hai năm sau kể từ lần gặp Bác đầu tiên ấy, ngày 29-7-1957, khi đã sang Đức học tập tại trường Kathe-Kollwitz-Heim, Trần Đương lại có niềm vui lớn khi được trọn một ngày bên Bác kính yêu ở thị trấn Moritzburg trong dịp Người sang thăm hữu nghị chính thức nước CHDC Đức.
Nhà báo Trần Đương kể, mùa hè năm đó nhà trường tổ chức cho các học sinh đi nghỉ mát ở Zwota, miền Nam nước Đức, nhưng ông và các bạn đã sống trong một tâm trạng thật khó tả khi biết tin Bác sẽ đến Moritzburg. Nhà trường có lẽ vì biết điều đó nên đã cho học sinh kết thúc cuộc nghỉ hè sớm hơn một tuần. Để đón Bác, mọi người phân công nhau dọn dẹp trường sở, các ngả đường, sân bãi, chuẩn bị các tiết mục văn nghệ và cùng nhau làm biểu ngữ với đủ sắc màu để đón Bác. Trường còn cho xây dựng một lễ đài trên sân, treo bức chân dung rất lớn của Bác ở giữa Quốc kỳ và Quốc huy hai nước.
Bác Hồ chụp ảnh kỷ niệm cùng với các thầy cô và học sinh trường Kathe-Kollwitz-Heim trong lần sang thăm Đức ngày 29-7-1957Rồi ngày mong đợi cũng đến, khi thấy đoàn xe dài của phái đoàn nhà nước Việt Nam từ từ tiến vào cổng trường, mấy trăm con người sung sướng reo vang, tay tung cờ hoa và bóng bay đủ màu sắc chào mừng Bác. Người khoác tay cụ Otto Buchwits (một lãnh tụ cao cấp của giai cấp công nhân Đức) cùng bước vào sân trường.
Tốt nghiệp đại học, ông vào làm phóng viên Thông tấn xã Việt Nam, sau đó trải qua nhiều cương vị: Trưởng Phân xã Thông tấn xã Việt Nam tại Berlin (Đức); Trưởng Tiểu ban biên tập tin Đức và Bắc Âu của Thông tấn xã Việt Nam; Phó Chánh văn phòng Ban Tôn giáo Chính phủ; Phó Chủ tịch Hội Hữu nghị Việt – Đức. Ngoài viết báo, Trần Đương còn là tác giả của hơn 100 đầu sách, trong đó chủ yếu là sách viết về Bác Hồ và văn hóa Đức”.“Trên lễ đài có một chiếc ghế danh dự dành cho Bác nhưng Người đã trân trọng mời bằng được cụ Otto Buchwits ngồi vào đó, còn mình ngồi ghế bên cạnh. Khi đã giới thiệu xong các thành viên trong đoàn, Bác thân mật thăm hỏi và cảm ơn các thầy cô giáo, các nhân viên người Đức đã và đang hết lòng chăm sóc học sinh Việt Nam. Người ân cần nói với chúng tôi: “Hình như các cô chú người Đức cưng các cháu lắm đấy, phải không? Nhưng không vì được cưng mà không chăm học, không ngoan ngoãn. Các cháu phải nhớ rằng, các bạn của các cháu ở trong nước còn chật vật lắm, không được sung sướng như các cháu đâu. Các cháu phải biết kính trọng các thầy cô giáo, các bác công nhân viên, sống giản dị, cố gắng học tập để xứng đáng với công lao nuôi dạy của các bạn Đức, với tình cảm cao quý của Chủ tịch Wilhelm Pieck...”. Giọng Bác chậm rãi, ôn tồn, nhưng cũng rất trang nghiêm. Và Người tỏ ra hài lòng khi nghe đại diện học sinh và sinh viên báo cáo thành tích. Bác khuyến khích: “Các cháu phải cố gắng và tiến bộ nhiều hơn nữa. Các cháu có quyết tâm làm theo lời Bác không”. Tiếng học sinh đồng thanh đáp lại “Có ạ” và hô vang “Bác Hồ muôn năm”, ông Đương bồi hồi nhớ lại.
Sau cuộc gặp gỡ, Trần Đương và các bạn còn được chụp ảnh kỷ niệm với các nhóm học sinh. “Trong khi chụp ảnh, Bác còn hỏi một bạn tôi rằng “Cháu có hay nhận được thư nhà không?”. Thấy bạn kia trả lời “gần 6 tháng rồi cháu chưa nhận được thư nhà”, Bác nhìn bạn rồi nhìn chúng tôi an ủi: “Ở nhà bận lắm, rất nhiều việc phải làm, các cháu ạ! Bố mẹ và gia đình các cháu không có điều kiện gửi thư luôn đâu. Các cháu biết không, trong hơn 50 năm, từ ngày xa nhà đi hoạt động cách mạng, Bác chưa bao giờ nhận được một lá thư nào của gia đình cả. Các cháu xa nhà, nhưng được các thầy, cô giáo chăm sóc, dạy dỗ, như vậy là sung sướng lắm, các cháu cần đoàn kết, yêu thương nhau như anh em một nhà vậy…”.
Chủ tịch Hồ Chí Minh và Chủ tịch cộng hòa dân chủ Đức Wlhelm Pieck tại nhà riêng ở Pankow (Berlin)Chụp ảnh xong, Bác còn đi thăm một số lớp học, nhà bếp, bệnh xá, phòng nghỉ và cả những khu vườn mà chúng tôi thường ngày cuốc đất, trồng rau, trồng hoa… “Toàn bộ những lời Bác nói hôm đó đã được nhà trường ghi băng đầy đủ. Suốt mấy năm sau, hàng tuần, nhà trường lại phát lại cho chúng tôi nghe. Và chúng tôi luôn có cảm giác như Bác Hồ vẫn có mặt trong trường, ân cần dạy dỗ chúng tôi như một người ông kính yêu”, dịch giả Trần Đương chia sẻ.
Gần 70 năm kể từ ngày được gặp Bác đầu tiên, nhưng hình ảnh của Người, giọng nói ấm áp của Người vẫn tươi nguyên trong ký ức của ông Trần Đương. Ông bảo, sau này khi trở về nước học tập và làm việc ông còn được gặp Bác thêm một số lần nữa nhưng kỷ niệm về 2 lần gặp Bác khi còn là cậu bé thiếu niên lại là kỷ niệm đẹp nhất của cuộc đời. Chính sự động viên, khích lệ của Bác từ thuở ban đầu ấy đã tiếp thêm cho ông nghị lực, thôi thúc ông học tập và làm việc sau này...



