Cựu chiến binh

KÝ ỨC KHÔNG TÊN CỦA MỘT THỜI LỬA ĐẠN

Những ký ức chiến tranh không được gọi tên, không ghi trong sách sử, nhưng sống mãi trong tâm trí người lính Trường Sơn.

Hưng Yên30/12/2025Bùi Văn Tuân (Trường Tiểu học Thụy Quỳnh)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh không chỉ được ghi nhớ bằng những chiến công, mà còn bằng vô số ký ức không tên. Đó là những khoảnh khắc nhỏ bé, vụn vặt, không đủ để trở thành sự kiện, nhưng lại theo người lính suốt cả cuộc đời.

Ông em – Nguyễn Đức Tấng – không nhớ chính xác mình đã đi qua bao nhiêu cung đường, bao nhiêu trận bom. Ông chỉ nhớ cảm giác mệt mỏi kéo dài, nỗi đói âm ỉ, và những gương mặt đồng đội thoáng qua rồi biến mất. Có người ông nhớ rất rõ khuôn mặt, giọng nói, nhưng lại không nhớ tên. Có người chỉ đi cùng vài ngày, rồi vĩnh viễn không gặp lại.

Những ký ức ấy không có ngày tháng, không có tên gọi. Chúng lẫn vào nhau như sương rừng Trường Sơn, mờ ảo nhưng dai dẳng. Đó là buổi tối ngồi im lặng ăn lương khô trong rừng, là tiếng bom vọng lại từ rất xa, là cảm giác trống vắng khi sáng ra đội hình thiếu đi một người.

Ông bảo, chiến tranh không cho người ta thời gian để ghi nhớ một cách trọn vẹn. Mọi thứ trôi đi quá nhanh, chỉ kịp in dấu trong tiềm thức. Nhưng chính những ký ức không tên ấy đã làm nên bản chất thật của chiến tranh – khốc liệt, lặng lẽ và đầy hi sinh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn