“Ký ức không thể nào quên nơi đất bạn Campuchia”
“Ký ức không thể nào quên nơi đất bạn Campuchia”
Nhắc đến những năm tháng chiến đấu tại Campuchia, Bác thương binh Lê Xuân Vinh thường trầm ngâm rất lâu. Với ông, đó không chỉ là một phần của cuộc đời người lính, mà còn là những ký ức đã in sâu trong tâm trí suốt nhiều năm.
Ngày ấy, rời quê hương lên đường làm nhiệm vụ, người lính trẻ Lê Xuân Vinh mang theo hành trang giản dị của một người lính: ba lô, bộ quân phục, khẩu súng và niềm tin vào nhiệm vụ được giao.
Đặt chân lên đất Campuchia, ông và đồng đội phải đối mặt với một chiến trường vô cùng khốc liệt. Rừng núi hiểm trở, thời tiết khắc nghiệt, những trận phục kích bất ngờ và sự thiếu thốn về lương thực, thuốc men luôn thử thách ý chí của người lính.
“Ở chiến trường, chỉ cần một phút lơ là là có thể phải trả giá bằng cả mạng sống.”
Ông Vinh nhớ lại những ngày cùng đồng đội hành quân giữa rừng. Có những đêm cả đơn vị phải di chuyển trong bóng tối, đi từng bước thật nhẹ để tránh bị phát hiện. Có những ngày chiến đấu căng thẳng, tiếng súng vang lên giữa rừng già, khói súng phủ kín trận địa.
Nhưng điều khiến ông nhớ nhất không chỉ là bom đạn, mà chính là tình đồng đội.
Trong chiến đấu, những người lính luôn bảo vệ, che chở cho nhau. Một người bị thương, những người còn lại tìm mọi cách đưa về phía sau. Một người hết nước, đồng đội sẵn sàng chia nhau từng ngụm. Những lúc gian khổ nhất, một lời động viên cũng trở thành sức mạnh để người lính tiếp tục đứng lên.
Rồi trong một trận chiến ác liệt trên đất Campuchia, ông Lê Xuân Vinh đã bị thương nặng.
Vết thương năm ấy đã để lại thương tật 81%, trở thành dấu tích không thể phai mờ của những năm tháng chiến đấu.
Từ một người lính khỏe mạnh, ông phải trải qua những tháng ngày điều trị, phục hồi và làm quen với cuộc sống sau chiến tranh. Có những nỗi đau thể xác kéo dài, nhưng có lẽ nỗi đau lớn nhất vẫn là ký ức về những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi chiến trường.
Chiến tranh đã đi qua, nhưng ký ức về đồng đội thì chưa bao giờ mất.
Mỗi khi nhắc đến Campuchia, ông Vinh không kể về những chiến công của riêng mình. Ông thường nhắc đến những người đồng đội đã cùng ông chia ngọt sẻ bùi, cùng hành quân, cùng chiến đấu và cùng vượt qua những thời khắc sinh tử.
Có người trở về.
Có người mang thương tật suốt đời.
Và cũng có những người mãi mãi không trở về.
Đối với ông Lê Xuân Vinh, những năm tháng chiến đấu ấy là một phần tuổi trẻ không thể lấy lại. Nhưng ông không hối tiếc. Bởi ông hiểu rằng, trong những năm tháng đất nước và nhân dân cần, người lính đã hoàn thành nhiệm vụ của mình.
Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, nhìn lại chặng đường đã qua, trên cơ thể người thương binh 81% vẫn còn những dấu tích của chiến tranh. Nhưng trong ánh mắt ông vẫn có một niềm tự hào bình dị:
“Mình đã từng là người lính. Đã từng chiến đấu bên cạnh đồng đội. Những gì đã trải qua, dù đau đớn, nhưng đó là một phần của lịch sử và tuổi trẻ của mình.”
Câu chuyện của thương binh Lê Xuân Vinh là câu chuyện của một thế hệ đã đi qua chiến tranh bằng lòng dũng cảm, tình đồng đội và tinh thần trách nhiệm.
Để hôm nay, thế hệ trẻ được sống trong hòa bình, được học tập, lao động và xây dựng quê hương.
Và mỗi khi nghe những câu chuyện của những người lính năm xưa, chúng ta càng hiểu rằng:
Hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Đó là thành quả được đánh đổi bằng tuổi trẻ, mồ hôi, máu và cả những mất mát không gì bù đắp được của biết bao thế hệ.
Xin được tri ân thương binh Lê Xuân Vinh – người đã để lại một phần tuổi trẻ của mình trên chiến trường Campuchia vì nhiệm vụ và vì những năm tháng hòa bình của đất nước hôm nay.



