Ký Ức Lam Sơn – Lời Kể Của Một Nghĩa Quân
Ký Ức Lam Sơn – Lời Kể Của Một Nghĩa Quân
Ta tên là Nguyễn Văn Lâm, một người dân quê nghèo ở vùng Lam Sơn. Năm ấy, đất nước chìm trong cảnh lầm than dưới ách đô hộ của quân Minh. Ruộng đồng bị cướp phá, dân làng ta phải nộp sưu cao thuế nặng, nhiều người bị bắt đi phu không ngày trở về.
Một buổi chiều mùa xuân năm 1418, ta nghe tin Bình Định Vương Lê Lợi dựng cờ khởi nghĩa tại Lam Sơn. Người kêu gọi dân chúng đứng lên giành lại độc lập cho Đại Việt. Ta cùng nhiều trai tráng trong làng đã quyết định gia nhập nghĩa quân.
Những ngày đầu thật gian khổ. Chúng ta thiếu lương thực, vũ khí thô sơ, quân Minh thì đông và mạnh. Có những lúc nghĩa quân phải rút vào rừng sâu, ăn củ rừng, uống nước suối để cầm cự. Nhưng Lê Lợi luôn động viên chúng ta rằng: “Chỉ cần lòng dân còn, nước Việt nhất định còn.”
Ta còn nhớ rõ trận đánh ở Tốt Động – Chúc Động năm 1426. Nghĩa quân phục kích quân Minh trong đêm tối. Tiếng trống trận vang lên, quân ta từ bốn phía xông ra. Ta cùng đồng đội chiến đấu hết mình. Khi bình minh ló dạng, quân Minh đại bại. Đó là lần đầu ta cảm nhận rõ ràng chiến thắng đang đến gần.
Sau nhiều năm chiến đấu, mùa xuân năm 1428, quân Minh buộc phải rút về nước. Lê Lợi lên ngôi hoàng đế, mở ra triều đại mới cho Đại Việt. Ngày ấy, cả kinh thành Thăng Long rợp cờ hoa, người dân reo mừng trong nước mắt hạnh phúc.
Giờ đây, khi mái tóc đã bạc, ta vẫn nhớ những tháng ngày gian khổ mà hào hùng ấy. Ta kể lại câu chuyện này cho con cháu để chúng hiểu rằng độc lập không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng máu, mồ hôi và lòng yêu nước của biết bao con người.



