Bài viết

Ký ức lửa đạn - bản hùng ca bất diệt

An Giang13/06/2026Xã Đoàn Ba Chúc (Xã Đoàn Ba Chúc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh ra và lớn lên tại Trảng Bàng, bà Phan Thị Út (bí danh Út Nghét) tham gia cách mạng từ khi mới 17 tuổi. Nhắc lại những ngày đầu dấn thân, bà vẫn xúc động: “Khi đó, chúng tôi chỉ có suy nghĩ rất đơn giản, là làm sao đánh được địch, giữ được cơ sở cách mạng, bảo vệ bà con. Dù khó khăn, gian khổ đến đâu cũng không lùi bước”.

Từ một cô gái trẻ, bà nhanh chóng trưởng thành trong môi trường chiến đấu khắc nghiệt, trở thành Đội trưởng Đội biệt động mật tại địa phương. Trong những năm 1963-1966, tại khu vực An Bình, An Thới, bà cùng đồng đội liên tục tổ chức các trận đánh táo bạo. Từ trừ gian, diệt ác đến gài mìn, phục kích, mỗi trận đánh đều thể hiện sự mưu trí, gan dạ của lực lượng biệt động.

Đặc biệt, trận tiêu diệt xe tăng M113 trên Quốc lộ 22 đã trở thành dấu ấn tiêu biểu, thể hiện tinh thần chiến đấu quả cảm của những người “lấy ít địch nhiều”.

Bà Út Nghét kể về ký ức của ngày bị bắt giam và tuyên án tử hình

Giai đoạn 1970-1972, bà được điều về Nội ô Tòa thánh, tiếp tục xây dựng lực lượng biệt động tự vệ mật và trực tiếp chỉ huy nhiều trận đánh quan trọng. Tuy nhiên, cuối năm 1972, trong một lần hoạt động, bà bị địch bắt do bị chỉ điểm. Dù bị tra tấn dã man và tuyên án tử hình, bà vẫn kiên trung, một mực giữ vững khí tiết, không khai báo.

Sau Hiệp định Paris năm 1973, bà được giữ lại để trao trả tù binh. Đến ngày 30/4/1975, khi đất nước hoàn toàn giải phóng, bà trở về trong niềm vui vỡ òa. Với những đóng góp to lớn, bà đã được phong tặng danh hiệu Anh hùng Lực lượng vũ trang Nhân dân.

Không chỉ có những chiến sĩ biệt động hoạt động trong lòng địch, các căn cứ cách mạng tại Tây Ninh cũng là nơi ghi dấu những năm tháng chiến đấu đầy gian khổ. Núi Bà Đen - vị trí chiến lược án ngữ cửa ngõ phía Bắc, Tây Bắc Sài Gòn - từng là trọng điểm đánh phá ác liệt của địch. Nhiều cơ quan, đơn vị đã bám trụ tại đây, kiên cường chiến đấu trong điều kiện bom đạn dày đặc, thiếu thốn trăm bề.

Gần nửa thế kỷ trôi qua kể từ ngày hòa bình lập lại nhưng với ông Nguyễn Tân Hiệp, người từng hoạt động tại căn cứ Suối Môn - ký ức về những năm tháng ác liệt vẫn còn nguyên vẹn. Ông kể lại: “Lên được mấy ngày, chưa chuẩn bị lương thực, thực phẩm được bao nhiêu thì địch bao vây, càn quét. Pháo bắn lên sườn núi, máy bay thì ném bom. Chúng bao vây núi ngăn chặn tiếp tế và thông tin của ta với cơ sở”.

Trong hoàn cảnh vô cùng khắc nghiệt ấy, các chiến sĩ vẫn kiên cường bám trụ. Ông Hiệp xúc động nhớ lại: “Suốt 1 tháng 20 ngày không có gạo ăn, anh em chúng tôi ăn rau rừng, dựa vào nhau mà sống. Dù rất khó khăn, nguy hiểm nhưng anh em chiến sĩ của ta vẫn sống rất lạc quan, quyết tâm chiến đấu để bảo vệ quê hương, không ai chùn bước khi phải đối diện với mưa bom, bão đạn”.

Những ký ức ấy không chỉ là câu chuyện của riêng một người mà là đại diện cho cả một thế hệ đã sống, chiến đấu và hy sinh vì Tổ quốc. Từ trong gian khổ, tinh thần đoàn kết, ý chí kiên cường và niềm tin vào ngày chiến thắng đã trở thành sức mạnh giúp quân và dân ta vượt qua mọi thử thách.

Ông Nguyễn Văn Hiệp (giữa) trong một lần về dâng hương tại căn cứ Suối Môn

Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình và phát triển, những câu chuyện về một thời lửa đạn vẫn mang giá trị sâu sắc. Đó không chỉ là niềm tự hào mà còn là lời nhắc nhở về trách nhiệm của thế hệ trẻ trong việc gìn giữ và phát huy những thành quả mà cha ông đã dày công vun đắp. Như lời bà Út Nghét gửi gắm: “Chúng tôi chỉ mong thế hệ sau hiểu rằng độc lập hôm nay là sự đánh đổi rất lớn. Phải trân trọng và cố gắng xây dựng đất nước ngày càng tốt đẹp hơn”.

Bản hùng ca của Tây Ninh sẽ còn mãi vang vọng, không chỉ trong ký ức của những người đi qua chiến tranh mà còn trong hành trình tiếp nối của các thế hệ hôm nay và mai sau./.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn