Cựu chiến binh

Ký ức lửa đạn nơi biên giới Cao Bằng

Ký ức lửa đạn nơi biên giới Cao Bằng

Lai Châu08/03/2026Tự do (Đoàn phường Tân Phong)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ký ức lửa đạn nơi biên giới Cao Bằng

uộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979 đã lùi xa nhiều thập kỷ, nhưng với những người từng trực tiếp cầm súng chiến đấu, ký ức về những ngày tháng ấy vẫn còn nguyên vẹn. Cựu chiến binh Nguyễn Thành Trung – người từng tham gia chiến đấu tại mặt trận Cao Bằng – vẫn nhớ rõ từng khoảnh khắc của thời khắc lịch sử ấy.

Những tháng đầu năm 1978, không khí dọc tuyến biên giới phía Bắc trở nên căng thẳng. Các đơn vị quân đội liên tục được đặt trong tình trạng sẵn sàng chiến đấu. Theo lời ông Trung, khi đó tin tức về các vụ đụng độ và sự gia tăng lực lượng bên kia biên giới khiến ai cũng hiểu rằng chiến tranh có thể xảy ra bất cứ lúc nào.

Đêm đêm, tiếng xe quân sự di chuyển trên các tuyến đường biên vang lên liên hồi. Đối với những người lính trẻ, cảm giác lo lắng luôn hiện hữu, nhưng đồng thời trong họ cũng cháy lên quyết tâm bảo vệ đất nước.

Tháng 2 năm 1979, chiến tranh chính thức bùng nổ. Đơn vị của ông Trung nhận lệnh hành quân gấp lên Cao Bằng. Trên đường di chuyển, hình ảnh người dân sơ tán khiến ông không thể nào quên: những gánh đồ vội vã, những đứa trẻ theo cha mẹ rời khỏi nhà cửa, ai cũng mệt mỏi nhưng vẫn giữ ánh mắt kiên cường.

Khi đến vị trí chiến đấu, đơn vị nhanh chóng bước vào những trận đánh ác liệt. Pháo binh dội xuống dữ dội, khói lửa và mùi thuốc súng bao trùm cả vùng núi. Tiếng súng, tiếng lựu đạn và tiếng hô xung phong hòa vào nhau tạo nên âm thanh khốc liệt của chiến trường.

Có những trận đánh diễn ra ở khoảng cách rất gần, chỉ vài mét. Trong hoàn cảnh ấy, người lính phải chiến đấu bằng cả ý chí, bản lĩnh và bản năng sinh tồn. Nỗi sợ hãi ban đầu dần nhường chỗ cho quyết tâm giữ đất.

Ông Trung nghẹn ngào khi nhắc đến đồng đội đã hy sinh. Nhiều người ngã xuống ngay trên các sườn đồi, giữa làn đạn dày đặc. Trong ký ức ông vẫn còn ánh mắt bình thản và kiên cường của họ trước giờ phút cuối.

Sau chiến tranh, ông trở về với cuộc sống đời thường nhưng ký ức chiến trường vẫn còn in đậm. Những âm thanh bom đạn, những tiếng gọi nhau giữa trận đánh nhiều khi vẫn trở về trong giấc ngủ.

Dù vậy, với ý chí của người lính, ông dần vượt qua những khó khăn của thời hậu chiến. Ông tham gia nhiều hoạt động xã hội và luôn giữ trọn tình nghĩa với những đồng đội đã hy sinh.

Nhắc lại những năm tháng ấy, điều ông mong mỏi nhất là sự hy sinh của những người lính nơi biên cương sẽ luôn được ghi nhớ. Theo ông, thế hệ trẻ hôm nay cần hiểu và trân trọng lịch sử để càng thêm quý giá hòa bình và độc lập của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn