Khác

Ký ức một thời hoa lửa (2)

Ký ức một thời hoa lửa

Quảng Ninh17/07/2026Đinh Phương Nhi (LCĐ Khoa Sư phạm,Trường Đại học Hạ Long)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những ký ức không bao giờ phai nhạt dù chiến tranh đã lùi xa hơn nửa thế kỷ. Đó là ký ức về một thời hoa lửa – nơi biết bao chàng trai, cô gái tuổi mười tám đôi mươi đã gác lại ước mơ, gia đình và tuổi trẻ để lên đường bảo vệ Tổ quốc.

Những năm kháng chiến chống Mỹ, khắp các giảng đường đại học, làng quê và phố thị, hàng triệu thanh niên đã viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Có người vừa rời ghế nhà trường, có người đang chuẩn bị xây dựng gia đình, có người còn chưa kịp thực hiện ước mơ của mình. Họ khoác lên mình màu áo lính với niềm tin giản dị: "Đất nước còn chiến tranh thì mình phải góp sức."

Trên tuyến đường Trường Sơn huyền thoại, những đoàn xe vận tải nối đuôi nhau băng qua núi rừng, bất chấp mưa bom bão đạn. Những người lính lái xe chỉ đi vào ban đêm để tránh máy bay địch, ban ngày ngụy trang xe dưới tán rừng. Mỗi chuyến đi đều đối mặt với bom rơi, đạn nổ, nhưng chưa bao giờ họ để dòng xe chi viện bị gián đoạn.

Ở những trọng điểm như Ngã ba Đồng Lộc, Truông Bồn hay Thành cổ Quảng Trị, lực lượng thanh niên xung phong ngày đêm san lấp hố bom, sửa đường và dẫn xe qua trọng điểm. Có những cô gái tuổi mười tám vừa cười nói với đồng đội buổi sáng thì chiều đã mãi mãi nằm lại dưới hố bom. Họ ra đi khi tuổi xuân còn dang dở, nhưng đã góp phần giữ cho mạch máu giao thông của Tổ quốc không bao giờ ngừng chảy.

Những người lính nơi chiến trường cũng phải đối mặt với vô vàn gian khổ. Thiếu lương thực, sốt rét rừng, những cơn mưa kéo dài hay những trận bom dữ dội đều không thể làm lung lay ý chí của họ. Trong ba lô chỉ có vài bộ quần áo, cuốn sổ tay và lá thư của gia đình, nhưng trong tim luôn cháy bỏng khát vọng hòa bình. Giữa chiến trường khốc liệt, họ vẫn cùng nhau hát vang những bài ca cách mạng, chia nhau từng ngụm nước, từng nắm cơm và sẵn sàng hy sinh để cứu đồng đội.

Đặc biệt, mùa hè đỏ lửa năm 1972 tại Thành cổ Quảng Trị đã trở thành biểu tượng của lòng quả cảm. Suốt 81 ngày đêm, hàng nghìn chiến sĩ kiên cường chiến đấu dưới mưa bom bão đạn. Biết bao người đã vĩnh viễn nằm lại bên dòng sông Thạch Hãn. Dòng sông ấy hôm nay vẫn lặng lẽ chảy, mang theo ký ức về những người lính tuổi đôi mươi đã gửi lại thanh xuân nơi chiến trường.

Ngày đất nước thống nhất, không phải ai cũng có cơ hội trở về. Có những người mãi mãi nằm lại trong lòng đất mẹ, có những gia đình chờ đợi suốt nhiều năm chỉ để nhận một tờ giấy báo tử. Nhưng chính sự hy sinh ấy đã mang lại hòa bình, độc lập và cuộc sống yên bình cho các thế hệ mai sau.

Hôm nay, khi bước chân đến các nghĩa trang liệt sĩ, Ngã ba Đồng Lộc, Thành cổ Quảng Trị hay đường Trường Sơn, chúng ta không chỉ nhìn thấy những bia mộ hay những tượng đài. Chúng ta còn cảm nhận được một thời tuổi trẻ rực cháy, nơi lòng yêu nước, tinh thần đoàn kết và khát vọng độc lập đã tạo nên sức mạnh phi thường của dân tộc Việt Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn