Cựu chiến binh

KÝ ỨC MỘT THỜI KHOÁC ÁO LÍNH BẢO VỆ TỔ QUỐC

Tuyên Quang21/12/2025Bàn Thị Quách (Đoàn xã Tri Phú)2 lượt xem0 lượt chia sẻ
KÝ ỨC MỘT THỜI KHOÁC ÁO LÍNH BẢO VỆ TỔ QUỐC

“KÝ ỨC MỘT THỜI KHOÁC ÁO LÍNH BẢO VỆ TỔ QUỐC”

Ông Nguyễn Văn Thông sinh ra và lớn lên tại thôn Bản Sao, xã Tri Phú, tỉnh Tuyên Quang, trong một gia đình thuần nông còn nhiều khó khăn. Mang trong mình tinh thần yêu nước và ý chí của người thanh niên thời chiến, tháng 3 năm 1983, ông lên đường tham gia quân ngũ, trực tiếp phục vụ tại Mặt trận Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang – một trong những chiến trường ác liệt nhất trong cuộc chiến bảo vệ biên giới phía Bắc.

Những ngày đầu nhập ngũ, ông được điều về huấn luyện quân sự tại xã Minh Tân, huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang. Tại đây, ông cùng đồng đội trải qua những tháng ngày rèn luyện gian khổ, làm quen với kỷ luật quân đội, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn và áp lực của chiến trường đang cận kề. Sau thời gian huấn luyện, ông được chuyển về xã Thanh Thủy, huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang, trực thuộc Trung đoàn 457, Tiểu đoàn 10 – đơn vị đóng quân ở khu vực tiền tuyến, nơi thường xuyên phải đối mặt với bom đạn và sự căng thẳng tột độ của chiến tranh.

Sau đó, do yêu cầu nhiệm vụ và sự điều động của cấp trên, ông tiếp tục được chuyển về Trường Văn hóa Cây số 5, tỉnh Tuyên Quang để học tập và bồi dưỡng kiến thức. Nhờ có trình độ học vấn và ý thức kỷ luật tốt, ông được Nhà nước tin tưởng giao nhiệm vụ làm Trung đội trưởng và tiếp tục theo học tại Trường Quân chính Cây số 5, Tuyên Quang.

Trong bối cảnh chiến tranh với Trung Quốc diễn ra vô cùng ác liệt, Nhà nước chủ trương lựa chọn những quân nhân có học vấn, có văn hóa để đào tạo thành cán bộ lâu dài cho quân đội. Vì vậy, ông Nguyễn Văn Thông được cử đi học tại Trường Sĩ quan Lục quân 3, đóng tại xã Rục Mĩ, Khánh Hòa, thành phố Nha Trang. Đây là niềm vinh dự lớn đối với bản thân ông và gia đình, bởi không phải ai cũng có cơ hội được tuyển chọn đi đào tạo sĩ quan trong thời kỳ đó.

Tuy nhiên, do hoàn cảnh gia đình quá khó khăn, gia đình lại neo đơn, thiếu người lao động, ông không thể yên tâm tiếp tục theo học lâu dài. Sau nhiều trăn trở và suy nghĩ, ông buộc phải xin trở về, dang dở con đường học tập sĩ quan mà ông từng rất kỳ vọng. Vì được điều đi học trong giai đoạn cao điểm của chiến tranh, nên ông không trực tiếp tham gia chiến đấu tại mặt trận, điều mà đến sau này ông vẫn luôn coi là một nỗi day dứt trong lòng.

Dẫu không trực tiếp cầm súng ngoài chiến trường, nhưng quãng thời gian tham gia quân đội, huấn luyện, công tác và học tập đã để lại trong ông Nguyễn Văn Thông những ký ức không thể nào quên. Đó là những năm tháng tuổi trẻ đầy gian nan, thử thách nhưng cũng rất đỗi tự hào – nơi ông đã cống hiến sức lực, trí tuệ và tinh thần cho sự nghiệp bảo vệ Tổ quốc trong một giai đoạn lịch sử đầy biến động của đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn