Cựu chiến binh

Ký ức một thời quân ngũ

Tôi là Long Văn San, sinh ngày 23 tháng 8 năm 1948. Cũng như bao thanh niên Việt Nam thời bấy giờ, khi Tổ quốc cần, tôi đã tình nguyện lên đường thực hiện nghĩa vụ thiêng liêng bảo vệ đất nước. Ngày 7 tháng 2 năm 1968, tôi chính thức nhập ngũ, bắt đầu những năm tháng tuổi trẻ đầy gian khổ nhưng cũng vô cùng vẻ vang trong cuộc đời mình.

Cao Bằng16/06/2026Lê Đức Thọ (xã Quảng Uyên)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Nhắc lại những năm tháng quân ngũ, trong tôi vẫn còn nguyên vẹn những ký ức không thể nào quên. Thời gian ấy, đất nước đang trong giai đoạn chiến tranh ác liệt, bom đạn kẻ thù trút xuống nhiều nơi trên khắp cả nước. Kỷ niệm sâu sắc nhất đối với tôi là những ngày cùng đồng đội tham gia trạn đánh tại Núi Gió tỉnh Bình Long cũ đơn vị của tôi máy bay địch đánh trúng trận địa, gây ra nhiều thương vong cho đoan vị. Sau mỗi đợt đánh phá, mặc cho hiểm nguy rình rập, anh em chúng tôi tiếp tục chiến đấu quyết dành chiến thắng dành độc lập cho tổ quốc. Một lần khác tại huyện Cái Bè tỉnh Mỹ Tho tức tỉnh Tiền Giang hiện nay đơn vị đựơc giao nhiệm vụ tập kích đnahs vào chi khu Hậu Mỹ Bắc, đang chờ lệnh nổ súng thì trận địa bị lộ vì bị thám báo chỉ điểm, đơn vị không nổ súng được và bị một tiểu đoàn địch càn vào vây ép, chúng tôi buộc phải lẩn chốn trong ken rạch và chờ thời cơ tiếp tục chiến đấu.

Những ngày ấy vô cùng gian khổ. Thiếu thốn về vật chất, điều kiện sinh hoạt khó khăn, thời tiết khắc nghiệt nhưng không ai nản lòng. Điều giúp chúng tôi vượt qua tất cả chính là tinh thần yêu nước, ý chí quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ và đặc biệt là tình đồng chí, đồng đội gắn bó keo son.

Trong hoàn cảnh khó khăn, đồng đội luôn là chỗ dựa vững chắc của nhau. Khi có người đau ốm, bị thương hay gặp khó khăn trong cuộc sống, mọi người đều tận tình chăm sóc, động viên và giúp đỡ. Chúng tôi cùng nhau chia sẻ từng ngụm nước, từng phần lương thực ít ỏi và cùng động viên nhau vượt qua những lúc gian nan nhất. Chính tình cảm chân thành ấy đã trở thành nguồn động lực to lớn để mỗi người thêm vững tin, hoàn thành tốt nhiệm vụ được giao.

Điều khiến tôi nhớ nhất về tuổi trẻ thời chiến không chỉ là những trận đánh hay những lần đối mặt với bom đạn, mà còn là tinh thần lạc quan và khát vọng cống hiến của cả một thế hệ. Chúng tôi đã rời xa gia đình, quê hương khi tuổi đời còn rất trẻ, gác lại những ước mơ riêng để lên đường làm nhiệm vụ. Dù cuộc sống nơi chiến trường đầy gian khổ, nhưng trong lòng mỗi người luôn cháy bỏng niềm tin vào ngày đất nước thống nhất.

Mỗi khi nhớ lại những năm tháng ấy, tôi cảm thấy tự hào vì đã góp một phần nhỏ bé công sức của mình vào sự nghiệp đấu tranh bảo vệ Tổ quốc. Tôi càng trân trọng hơn tình đồng đội, tình quân dân và những giá trị của hòa bình mà hôm nay chúng ta đang được hưởng.

Đất nước hiện nay đang trên đà phát triển mạnh mẽ. Nhìn thấy quê hương đổi mới từng ngày, tôi càng thấm thía những hy sinh của các thế hệ đi trước. Vì vậy, điều tôi muốn gửi gắm tới thế hệ trẻ hôm nay là hãy luôn biết ơn những người đã không tiếc tuổi xuân, máu xương để giành lại độc lập, tự do cho dân tộc.

Các cháu hãy ra sức học tập, rèn luyện đạo đức, nâng cao trình độ, sống có trách nhiệm với bản thân, gia đình và xã hội. Đồng thời cần giữ gìn và phát huy truyền thống yêu nước, tinh thần đoàn kết, ý chí vượt khó của cha anh. Chỉ có tri thức, lòng yêu nước và khát vọng cống hiến mới giúp các cháu trở thành những công dân có ích, góp phần xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu đẹp, văn minh.

Những năm tháng chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về một thời tuổi trẻ cống hiến cho Tổ quốc sẽ mãi là niềm tự hào theo tôi suốt cuộc đời.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn