Ký ức mùa xuân đại thắng
Mùa xuân năm 1975.
Khắp các chiến trường miền Nam, những đoàn quân giải phóng đang thần tốc tiến về Sài Gòn trong khí thế chưa từng có. Sau bao năm chiến tranh gian khổ, cả dân tộc đều cảm nhận ngày thống nhất đã ở rất gần.
Trong một đơn vị bộ đội hành quân từ Tây Nguyên xuống miền Đông Nam Bộ có chiến sĩ trẻ tên Đặng Văn Hải.
Hải quê ở Thái Bình.
Anh nhập ngũ khi vừa tròn mười chín tuổi.
Suốt những năm chiến tranh, Hải đã đi qua:
Trường Sơn
Quảng Trị
Tây Nguyên
Và nhiều chiến trường ác liệt khác
Biết bao đồng đội của anh đã nằm lại.
Còn Hải mang trong tim một ước nguyện duy nhất:
“Được nhìn thấy ngày đất nước hòa bình.”
Những ngày tháng 4 năm ấy, đơn vị hành quân gần như suốt ngày đêm.
Xe tải nối đuôi nhau trên những con đường đỏ bụi.
Người lính vừa đi vừa nghe tin chiến thắng dồn dập từ các chiến trường:
Buôn Ma Thuột giải phóng
Huế giải phóng
Đà Nẵng giải phóng
Ai cũng hiểu:
Thời khắc lịch sử đang đến rất gần.
Đêm nghỉ chân bên cánh rừng cao su, Hải cùng đồng đội ngồi quanh bếp lửa nhỏ.
Người chiến sĩ tên Nam cười:
“Có khi Tết năm sau tụi mình được ăn Tết ở nhà rồi.”
Cả tổ im lặng vài giây.
Rồi ai cũng bật cười.
Bởi suốt nhiều năm chiến tranh, một cái Tết đoàn tụ với gia đình từng là điều xa xỉ.
Hải lấy từ ba lô ra lá thư mẹ gửi đã cũ.
Trong thư, mẹ anh viết:
“Mẹ chỉ mong ngày hòa bình để con trở về…”
Anh gấp lá thư lại thật cẩn thận rồi nhìn lên bầu trời đầy sao.
Trong lòng anh bỗng dâng lên niềm tin mãnh liệt:
Ngày ấy sắp tới rồi.
Những ngày cuối tháng Tư, chiến sự càng khẩn trương.
Đơn vị Hải tiến nhanh về cửa ngõ Sài Gòn.
Dọc đường, người dân đứng hai bên reo mừng bộ đội.
Có cụ già xúc động nắm tay chiến sĩ:
“Các con cố lên… sắp hòa bình rồi!”
Có em nhỏ chạy theo đoàn xe tặng từng trái chuối, ca nước.
Những tình cảm giản dị ấy khiến người lính càng thêm quyết tâm.
Sáng ngày 30 tháng 4 năm 1975, đơn vị Hải nhận lệnh tiến vào nội đô.
Không khí vô cùng căng thẳng.
Tiếng xe tăng, tiếng động cơ, tiếng súng vang dội khắp các con đường.
Nhưng xen giữa khói lửa chiến tranh là những lá cờ giải phóng tung bay khắp nơi.
Người dân từ các ngõ phố ùa ra đón bộ đội.
Nhiều người khóc vì sung sướng.
Một bà mẹ già ôm chầm lấy Hải:
“Hòa bình rồi con ơi…”
Nghe câu nói ấy, sống mũi anh cay xè.
Sau bao năm chiến đấu, cuối cùng ngày ấy cũng đã đến.
Đến trưa, khi bản tin chiến thắng vang lên:
“Sài Gòn hoàn toàn giải phóng…”
Cả đơn vị vỡ òa.
Có người hét lớn.
Có người ôm chầm lấy đồng đội.
Có người ngồi lặng đi rồi bật khóc.
Riêng Hải đứng giữa con đường đầy nắng tháng Tư, nhìn lá cờ tung bay trên nóc nhà cao phía trước mà không nói nên lời.
Anh nhớ tới:
Những đồng đội đã hy sinh
Những năm tháng Trường Sơn
Những đêm bom đạn
Và quê hương ngoài Bắc đang chờ ngày đoàn tụ
Trong khoảnh khắc ấy, anh hiểu:
Mùa xuân này không chỉ là mùa xuân của riêng một năm…
Mà là mùa xuân của cả dân tộc sau ba mươi năm chiến tranh.
Buổi tối hôm ấy, giữa thành phố vừa giải phóng, bộ đội và người dân cùng ngồi bên nhau hát vang:
“Như có Bác Hồ trong ngày vui đại thắng…”
Tiếng hát vang lên khắp các con đường.
Nhiều người lính trẻ lần đầu tiên sau bao năm mới được ngủ trong một đêm không còn tiếng bom.
Hải nằm trên nền nhà một trường học cũ được dùng làm nơi nghỉ tạm.
Anh không ngủ được.
Ngoài kia, thành phố vẫn sáng đèn và rộn ràng tiếng cười.
Anh lấy cuốn sổ nhỏ ra viết:
“Ngày 30 tháng 4 năm 1975… đất nước đã hòa bình thật rồi.”
Rồi anh khép cuốn sổ lại, lặng lẽ mỉm cười.
Nhiều tháng sau, Hải trở về quê.
Mẹ anh đứng trước cổng làng chờ con trong chiều mùa hè yên bình.
Bà ôm chặt lấy Hải mà nước mắt cứ rơi:
“Con về thật rồi…”
Anh nhìn cánh đồng lúa quê hương xanh mướt trước mặt mà thấy lòng bình yên đến lạ.
Không còn:
Tiếng bom
Tiếng súng
Hay những cuộc chia ly đầy nước mắt
Chỉ còn tiếng gió và mùi lúa mới của quê nhà.
Nhiều năm sau, mỗi dịp tháng Tư, ông Hải lại kể cho con cháu nghe về mùa xuân năm 1975.
Ông thường gọi đó là:
“Mùa xuân đẹp nhất của cuộc đời.”
“Ký ức mùa xuân đại thắng” không chỉ là câu chuyện của riêng một người lính…
Mà là ký ức thiêng liêng của cả dân tộc Việt Nam:
Một mùa xuân thống nhất
Một mùa xuân hòa bình
Và một mùa xuân được đánh đổi bằng biết bao hy sinh của các thế hệ đi trước



