Ký ức người cựu binh Sư đoàn 302
Ông Kiều Việt Đường, sinh năm 1950, nhập ngũ năm 1968, từng công tác tại Tiểu đoàn 1, Trung đoàn 429, Sư đoàn 302. Khi vừa tròn mười tám tuổi, rời quê hương, ông mang theo hành trang giản dị của người lính trẻ: lòng yêu nước, ý chí kiên cường và niềm tin sắt son vào ngày đất nước thống nhất. Những năm tháng quân ngũ đã tôi luyện ông trong môi trường vô cùng gian khổ, nơi bom đạn, đói khát và sự ác liệt của chiến tranh là thử thách thường trực.
Theo lời ông kể, điều giúp người lính vượt qua mọi khó khăn không chỉ là ý chí chiến đấu, mà còn là tình đồng chí, đồng đội – thứ tình cảm được hình thành trong những hoàn cảnh sinh tử, gắn bó với nhau như ruột thịt. Ông Đường luôn nhắc đến đồng đội của mình với sự trân trọng và biết ơn sâu sắc, bởi nhiều người trong số họ đã ngã xuống khi tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp chứng kiến ngày hòa bình.
Ký ức sâu đậm nhất trong cuộc đời binh nghiệp của ông là những ngày cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước, khi toàn quân, toàn dân bước vào Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử. Từ ngày 27 đến 28/4/1975, đơn vị ông được giao nhiệm vụ đặc biệt quan trọng: bảo vệ cầu Đồng Nai và cầu Sài Gòn, không để quân địch phá hoại nhằm cản bước tiến của quân ta vào giải phóng Sài Gòn.
Thời điểm đó, đại đội của ông chỉ có khoảng 50 cán bộ, chiến sĩ, lực lượng không đông nhưng nhiệm vụ vô cùng nặng nề. Ai cũng hiểu rằng, giữ được cây cầu là giữ được tuyến đường huyết mạch, góp phần quyết định vào thắng lợi cuối cùng của chiến dịch. Trong suốt những ngày đêm bám trụ, các chiến sĩ thay nhau cảnh giới, trực chiến, sẵn sàng đối phó với mọi tình huống. Dưới áp lực căng thẳng, mệt mỏi kéo dài, không ai rời vị trí, tất cả cùng chung một quyết tâm: còn người là còn cầu.
Chính trong những năm tháng chiến đấu ác liệt ấy, ông Kiều Việt Đường đã nhiều lần bị thương. Đến nay, ông là thương binh, bệnh binh, trong cơ thể vẫn còn những viên đạn bi và mảnh vỡ đạn không thể lấy ra – những dấu tích chiến tranh theo ông suốt cuộc đời. Những vết thương ấy khiến sức khỏe ông suy giảm theo năm tháng, nhưng không làm phai mờ tinh thần lạc quan và niềm tự hào của người lính năm xưa.
Khi chiến dịch toàn thắng, Sài Gòn hoàn toàn giải phóng, cảm xúc của ông là sự đan xen giữa niềm vui vỡ òa và sự lặng im sâu sắc. Niềm vui vì đất nước thống nhất, nhiệm vụ hoàn thành; sự lặng im để tưởng nhớ những đồng đội đã hy sinh, không kịp chứng kiến ngày hòa bình. Với ông Đường, đó là khoảnh khắc không bao giờ quên trong cuộc đời.
Với những đóng góp to lớn, ông Kiều Việt Đường đã được Đảng và Nhà nước trao tặng nhiều huân chương, huy chương cao quý, tiêu biểu là Huân chương Chiến công hạng Nhất và Huân chương Hoàn thành nhiệm vụ quốc tế do Chính phủ Campuchia trao tặng. Tuy nhiên, ông luôn khiêm nhường cho rằng những phần thưởng ấy là thành quả chung của tập thể, của cả một thế hệ đã sẵn sàng hy sinh vì Tổ quốc.
Buổi thăm hỏi, tặng quà của Chi đoàn Công an xã Bảo Thắng không chỉ là hoạt động tri ân, mà còn là dịp để đoàn viên, thanh niên được học tập, tiếp nhận bài học lịch sử sống động từ chính nhân chứng của thời hoa lửa. Những câu chuyện chân thực, mộc mạc nhưng đầy xúc động của ông Kiều Việt Đường đã góp phần hun đúc tinh thần yêu nước, ý thức trách nhiệm và niềm tự hào về truyền thống vẻ vang của Quân đội nhân dân Việt Nam và lực lượng Công an nhân dân.
Thông qua hoạt động ý nghĩa này, Chi đoàn Công an xã Bảo Thắng tiếp tục khẳng định vai trò xung kích của tuổi trẻ trong công tác đền ơn đáp nghĩa, giáo dục truyền thống cách mạng, góp phần xây dựng hình ảnh người chiến sĩ Công an nhân dân bản lĩnh, nhân văn, vì Nhân dân phục vụ, xứng đáng với niềm tin yêu của Đảng, Nhà nước và Nhân dân.



