Bài viết

Ký ức người cựu chiến binh Kiều Văn Hùng: Giữ chốt giữa mùa đông biên giới

Tây Ninh08/05/2026Ban Biên tập tổng hợp5 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đầu năm 1979, Chiến tranh biên giới phía Bắc 1979 bùng nổ. Khi ấy, Kiều Văn Hùng chỉ mới là một chiến sĩ trẻ vừa hoàn thành huấn luyện.

Ông kể rằng sau khi được biên chế về đơn vị, chưa bao lâu thì cùng đồng đội hành quân lên tuyến biên giới phía Bắc làm nhiệm vụ chiến đấu.

Thời điểm đó, tình hình chiến sự diễn ra rất khốc liệt. Quân Trung Quốc huy động lực lượng lớn tấn công trên toàn tuyến biên giới phía Bắc nước ta từ ngày 17 tháng 2 năm 1979.

Đối với những người lính trẻ vừa rời thao trường, chiến trường thực sự là nơi đầy gian khổ và hiểm nguy.

Ông nhớ nhất là những ngày bám chốt trên các điểm cao giữa núi rừng biên giới.

Điều kiện sinh hoạt vô cùng thiếu thốn. Anh em chủ yếu ăn lương khô, cơm vắt và lấy nước suối để uống. Có những đợt trực chiến kéo dài nhiều ngày đêm liên tục.

Ông kể rằng ngày ấy không có nước đóng chai như bây giờ. Muốn có nước uống, bộ đội phải thay nhau xuống suối lấy nước rồi mang ngược lên chốt giữa địa hình núi rừng hiểm trở.

Nhưng điều khiến ông không thể nào quên chính là những đêm đứng gác giữa trời rét buốt.

Miền biên giới phía Bắc mùa đông lạnh cắt da cắt thịt. Sương giá phủ trắng cả núi rừng.

Ông nhớ lại:

“Lúc đó tay tê cứng vì lạnh. Có lúc khẩu súng AK rơi khỏi tay mà mình cũng không biết…”

Giữa màn đêm, pháo sáng của đối phương liên tục bắn lên trời. Ánh sáng trắng lạnh quét qua núi rừng sáng rực như ban ngày. Những chiếc dù pháo sáng mắc trên ngọn cây, treo lơ lửng giữa không trung, tạo nên khung cảnh vừa căng thẳng vừa ám ảnh.

Người lính khi ấy phải thức trắng đêm để canh gác, sẵn sàng chiến đấu bất cứ lúc nào.

Dù thiếu thốn, gian khổ và luôn đối mặt hiểm nguy, nhưng không ai chùn bước.

Ông kể rằng thời điểm ấy, điều người lính nghĩ đến không phải là sợ hãi, mà là làm sao giữ vững trận địa, bảo vệ biên giới của Tổ quốc.

Sau gần một tháng chiến đấu liên tục, quân và dân ta đã kiên cường đánh trả, buộc đối phương phải rút quân khỏi lãnh thổ nước ta.

Nhiều năm đã trôi qua, nhưng với ông Hùng, ký ức về những đêm gác giữa biên cương lạnh giá vẫn còn nguyên vẹn như mới hôm qua.

Giờ đây, khi đã bước sang tuổi ngoài 60, điều ông mong mỏi nhất là thế hệ trẻ hôm nay biết trân trọng giá trị của hòa bình.

Ông nhẹ giọng nhắn nhủ:

“Hòa bình quý lắm. Các cháu hôm nay được học tập, lớn lên trong điều kiện tốt là điều mà thế hệ đi trước đã đánh đổi bằng cả tuổi xuân…”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Ký ức người cựu chiến binh Kiều Văn Hùng: Giữ chốt giữa mùa đông biên giới | Câu chuyện thời hoa lửa