Bài viết

Ký ức người lính

Lào Cai15/05/2026Lê Thị Như Quỳnh3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong căn nhà nhỏ tại thôn Khe Ba, xã Cát Thịnh, có một người lính già vẫn thường lặng lẽ ngồi bên khung cửa, ánh mắt xa xăm như đang lật giở từng trang sử của cuộc đời mình. Người đó chính là ông Hoàng Hữu Lục người cha vĩ đại của tôi.

Với tôi, "Tìm về ký ức" không chỉ là tìm về những câu chuyện kể, mà là tìm về một tượng đài sống về lòng quả cảm và đức hy sinh. Khói lửa Cánh đồng Chum Ký ức của Bố bắt đầu từ những năm tháng đất nước sục sôi hào khí chống Mỹ. Năm 1968, khi tuổi xuân đang căng tràn nhựa sống, Bố lên đường nhập ngũ. Điểm đến của Bố là Chiến trường C – Cánh đồng Chum (Lào) khốc liệt.

Giữa vùng đất "bom cày, đạn xới", Bố cùng đồng đội đã sống và chiến đấu dưới những trận mưa bom, giữ vững từng tấc đất cho nước bạn và cho độc lập dân tộc. Bố ít khi kể về những gian khổ, nhưng những vết sẹo trên thân thể người thương binh ấy đã nói thay tất cả. Năm 1971, sau những năm tháng kiên cường bám trụ trận địa, Bố rời chiến trường với tư cách là một thương binh, mang theo mình những mảnh đạn và tinh thần thép của người lính Bộ đội Cụ Hồ.

Người Đảng viên sắt son Năm 1973 đánh dấu một cột mốc thiêng liêng trong cuộc đời đó chính là vinh dự được đứng vào hàng ngũ của Đảng Cộng sản Việt Nam. Lời thề dưới lá cờ Đảng ngày ấy đã trở thành kim chỉ nam cho mọi hành động của Bố sau này. Với Bố, Đảng không chỉ là lý tưởng, mà là trách nhiệm nặng nề nhưng cũng đầy vinh quang đối với quê hương, làng xóm. "Người đầy tớ" của nhân dân xã Cát Thịnh Rời tay súng, Bố trở về với tay cày, tay cuốc trên mảnh đất Cát Thịnh thân yêu. Năm 1977, với sự tín nhiệm của nhân dân và tổ chức, Bố được bầu làm Chủ tịch UBND xã Cát Thịnh. Trong những năm tháng khó khăn sau chiến tranh, người thương binh "tàn nhưng không phế" ấy đã lăn lộn cùng bà con, lo từng bữa ăn, con chữ cho người dân trong xã. Hình ảnh vị Chủ tịch xã giản dị, xông xáo, luôn đặt lợi ích của tập thể lên hàng đầu đã in đậm trong tâm trí của nhiều thế hệ người dân nơi đây. Bố đã dùng chính ý chí người lính để chèo lái con thuyền Cát Thịnh vượt qua những giai đoạn gian khó nhất. Lời kết Hôm nay, khi ngồi nghe Bố kể về những trận đánh bên Cánh đồng Chum hay những buổi họp dân đầy trăn trở ngày mới giải phóng, tôi hiểu rằng ký ức của Bố chính là một phần của lịch sử nguồn cội của niềm tin và ý chí. Bố không chỉ truyền cho con cháu niềm tự hào về truyền thống gia đình, mà còn là bài học về sự cống hiến không ngừng nghỉ cho quê hương. Cát Thịnh hôm nay đã thay da đổi thịt, và trong mỗi nhành cây, ngọn cỏ nơi đây, tôi vẫn thấy lấp lánh tâm huyết của những người đi trước như Bố – người thương binh, người Đảng viên sắt son, người cha, người ông kính yêu của chúng tôi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn