Ký ức người lính – Bác Chu Văn Toại
Năm 1961, khi vừa tròn 22 tuổi, hưởng ứng tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bác tình nguyện lên đường nhập ngũ
THỜI HOA LỬA
Ký ức người lính – Bác Chu Văn Toại
Bác Chu Văn Toại, sinh năm 1939, quê quán xã Tây Đô, tỉnh Thanh Hóa, lớn lên trong những năm tháng đất nước còn chìm trong khói lửa chiến tranh. Tuổi thơ của bác gắn với những cánh đồng quê nghèo, những buổi theo cha mẹ ra đồng, cùng bao ước mơ giản dị về một cuộc sống thanh bình.
Năm 1961, khi vừa tròn 22 tuổi, hưởng ứng tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, bác tình nguyện lên đường nhập ngũ. Trong buổi chia tay nơi đầu làng, mẹ già lặng lẽ gói cho con nắm cơm, cha chỉ khẽ dặn: "Là trai thời loạn, hãy sống sao cho xứng đáng với quê hương." Lời dặn ấy theo bác suốt chặng đường quân ngũ.
Những năm đầu trong quân đội là quãng thời gian đầy gian khổ. Từ những ngày huấn luyện dưới nắng gắt, hành quân xuyên rừng, băng suối, bác cùng đồng đội từng bước trưởng thành. Gian khổ rèn luyện nên ý chí, hiểm nguy tôi luyện nên bản lĩnh của người lính Cụ Hồ.
Trong những năm chiến tranh chống Mỹ diễn ra ác liệt, bác cùng đơn vị tham gia nhiều nhiệm vụ chiến đấu và phục vụ chiến đấu. Những cánh rừng Trường Sơn, những con đường đầy bom đạn, những đêm hành quân trong mưa rừng trở thành ký ức không thể nào quên. Có những trận đánh kéo dài suốt nhiều giờ, bom đạn cày xới mặt đất, đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh. Mỗi lần tiễn một người đồng chí về với đất mẹ, bác và đồng đội lại càng thêm quyết tâm chiến đấu để bảo vệ từng tấc đất quê hương.
Điều quý giá nhất trong những năm tháng ấy chính là tình đồng chí, đồng đội. Họ cùng nhau chia từng ngụm nước, nửa nắm cơm, cùng động viên nhau vượt qua bệnh tật, đói rét và những trận bom ác liệt. Giữa khói lửa chiến tranh, tình người càng trở nên thiêng liêng và bền chặt.
Suốt 9 năm trong quân ngũ (1961–1970), bác Chu Văn Toại luôn hoàn thành tốt mọi nhiệm vụ được giao, giữ vững phẩm chất của người chiến sĩ cách mạng. Đến năm 1970, bác hoàn thành nghĩa vụ, xuất ngũ trở về quê hương Tây Đô.
Trở về đời thường, người lính năm xưa lại cần mẫn lao động, xây dựng gia đình, góp sức cùng bà con phát triển quê hương. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về một thời tuổi trẻ cống hiến cho Tổ quốc vẫn luôn in đậm trong trái tim bác. Những vết sẹo chiến tranh là minh chứng cho lòng dũng cảm, còn những năm tháng quân ngũ là niềm tự hào theo bác suốt cuộc đời.
Hôm nay, mỗi khi kể lại câu chuyện của mình cho con cháu nghe, ánh mắt bác vẫn ánh lên niềm tự hào của một người đã sống trọn vẹn tuổi thanh xuân vì độc lập, tự do của dân tộc. Câu chuyện của bác Chu Văn Toại không chỉ là ký ức của riêng một người lính mà còn là biểu tượng của cả một thế hệ thanh niên Việt Nam đã sẵn sàng hiến dâng tuổi trẻ cho Tổ quốc.
Thời gian có thể làm phai màu quân phục, nhưng không thể làm phai mờ những ký ức hào hùng của một thời hoa lửa. Tấm gương của bác sẽ mãi là nguồn động lực để thế hệ trẻ hôm nay tiếp bước cha anh, gìn giữ và xây dựng quê hương Tây Đô ngày càng giàu đẹp, văn minh.



