Ký ức người lính chiến trường miền Nam
“Ở trong đó, gian khổ nhiều lắm, nhưng anh em lúc nào cũng động viên nhau, đã vào rồi thì không ai nghĩ đến chuyện lùi…” – ông Vũ Đức Số chậm rãi kể lại, ánh mắt như vẫn còn in dấu những năm tháng đã qua.
Sinh năm 1949, tháng 4 năm 1970, ông Vũ Đức Số nhập ngũ khi cuộc kháng chiến chống Mỹ đang bước vào giai đoạn ác liệt. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động vào chiến trường miền Nam, tham gia chiến đấu trong những năm cao điểm, đặc biệt là giai đoạn của Chiến dịch Xuân – Hè 1972.
Nhớ lại những ngày đầu, ông kể, mọi thứ diễn ra rất nhanh. “Huấn luyện xong là chuẩn bị đi luôn. Lúc đó cũng chưa hình dung hết được chiến trường như thế nào, chỉ biết là mình phải sẵn sàng.”
Những ngày hành quân là ký ức mà ông không thể quên. “Đi suốt, có khi cả ngày lẫn đêm. Đường rừng khó đi, ba lô thì nặng, vai đau rát. Nhưng cả đơn vị cứ thế mà đi, không ai dừng lại. Mệt thì tranh thủ nghỉ một chút, rồi lại đứng dậy đi tiếp cho kịp đội hình.”
Chiến trường miền Nam hiện lên trong lời kể của ông không chỉ có bom đạn mà còn là sự khắc nghiệt của thiên nhiên và điều kiện sinh hoạt thiếu thốn. “Ăn uống đơn giản lắm, có gì ăn nấy, nhiều khi ăn vội. Nước uống cũng phải tiết kiệm. Nhưng lúc nào anh em cũng nhường nhịn nhau, chia nhau từng chút một.”
Có những lúc hiểm nguy đến rất gần. “Nhiều khi đang làm nhiệm vụ thì nghe tiếng máy bay, rồi phải nhanh chóng tìm chỗ ẩn nấp. Có những lúc căng lắm, nhưng quen dần rồi. Quan trọng là phải giữ bình tĩnh.”
Trong ký ức của người lính năm xưa, điều đọng lại không chỉ là gian khổ mà còn là tình đồng đội. “Ở chiến trường, anh em sống với nhau tình cảm lắm. Có gì cũng chia sẻ, giúp đỡ nhau. Chính cái tình đó giúp mình vượt qua được những lúc khó khăn nhất.”
Những năm tháng từ 1970 đến 1974 trôi qua trong nhịp sống của người lính – hành quân, làm nhiệm vụ, rồi lại tiếp tục hành quân. Không ai đếm được đã đi bao nhiêu chặng đường, chỉ biết rằng mỗi ngày trôi qua là một lần cố gắng để hoàn thành nhiệm vụ và giữ vững ý chí.
“Có lúc cũng mệt, cũng nhớ nhà chứ. Nhưng đã ở trong đó rồi thì không nghĩ nhiều. Chỉ mong làm tốt nhiệm vụ để còn trở về,” ông chia sẻ.
Tháng 5 năm 1974, ông hoàn thành nhiệm vụ, xuất ngũ trở về. Dù rời chiến trường trước thời khắc đất nước hoàn toàn giải phóng, nhưng những năm tháng đã trải qua vẫn là phần ký ức sâu sắc nhất trong cuộc đời.
Giờ đây, khi nhắc lại quãng thời gian ấy, ông chỉ nói một cách giản dị: “Vất vả thì có vất vả, nhưng đó là quãng đời đáng nhớ nhất. Đi qua rồi mới thấy mình trưởng thành hơn rất nhiều.”



