Ký Ức Người Lính Gác Kho Đạn
Trong căn phòng nhỏ của gia đình, ông Trịnh Văn Nam vẫn giữ chiếc mũ cối đã bạc màu theo thời gian. Mỗi lần nhìn kỷ vật ấy, ông lại nhớ về những năm tháng chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên — nơi ông cùng đồng đội ngày đêm bảo vệ kho đạn giữa mưa bom bão đạn.
Năm 1981, ông Nam lên đường nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi mốt tuổi. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều động lên Hà Giang làm nhiệm vụ hậu cần và bảo vệ kho đạn phục vụ chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên.
Ông kể rằng kho đạn là mục tiêu thường xuyên bị đối phương pháo kích. Vì vậy, những người lính làm nhiệm vụ nơi đây luôn phải sống trong cảnh căng thẳng và hiểm nguy.
“Chỉ cần một quả pháo rơi trúng kho đạn là hậu quả sẽ rất khủng khiếp,” ông Nam nhớ lại.
Kho đạn của đơn vị được đặt trong những hầm đá sâu dưới chân núi. Ban ngày anh em tranh thủ ngụy trang, gia cố hầm chứa, còn ban đêm vận chuyển đạn lên tuyến trước.
Một đêm tháng 4 năm 1985, khi đơn vị đang chuẩn bị cấp phát đạn cho tuyến đầu thì pháo địch bất ngờ dội xuống dữ dội.
Tiếng nổ rung chuyển cả khu vực. Đất đá từ trên núi đổ xuống kín cửa hầm. Trong lúc mọi người khẩn trương di chuyển các thùng đạn vào nơi an toàn, chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Hậu phát hiện một hòm đạn nằm gần cửa hầm đang bốc cháy do mảnh pháo.
Nếu hòm đạn phát nổ, toàn bộ kho có thể bị thiêu hủy.
Không chút do dự, Hậu lao tới dùng chăn ướt phủ lên thùng đạn rồi cùng đồng đội kéo vào sâu trong hầm đá.
Ông Nam xúc động kể:
“Hậu lúc ấy bị bỏng ở tay nhưng vẫn cố cứu bằng được số đạn cho đơn vị. Cậu ấy chỉ nói: ‘Không thể để mất kho đạn’.”
Ngay sau đó, một quả pháo khác rơi xuống gần cửa hầm khiến chiến sĩ Nguyễn Văn Hậu bị thương rất nặng.
Dù được đồng đội đưa đi cấp cứu ngay trong đêm, người lính trẻ vẫn không qua khỏi do vết thương quá nặng.
Đêm hôm ấy, những người lính gác kho đạn lặng lẽ ngồi bên nhau trong căn hầm phủ đầy khói bụi. Không ai nói thành lời, nhưng tất cả đều hiểu rằng sự bình yên của trận địa vừa được giữ lại bằng máu của một người đồng đội trẻ.
Ông Nam cho biết những năm tháng ở Vị Xuyên đã dạy ông hiểu sâu sắc giá trị của tình đồng chí và lòng yêu nước. Giữa chiến tranh ác liệt, những người lính luôn sẵn sàng hy sinh để bảo vệ nhau và giữ vững biên cương Tổ quốc.
Năm 1987, ông xuất ngũ trở về quê hương với nhiều vết sẹo do mảnh pháo để lại. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng ký ức về kho đạn năm nào cùng người đồng đội đã hy sinh vẫn luôn hiện hữu trong tâm trí ông.
Giờ đây, mỗi lần gặp gỡ thanh niên địa phương, ông thường kể lại câu chuyện ấy để nhắc nhở thế hệ trẻ về sự hy sinh của cha anh nơi biên giới.
Người cựu chiến binh già chậm rãi nói:
“Hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng tuổi xuân và máu xương của biết bao người lính. Vì vậy, thế hệ hôm nay phải biết sống trách nhiệm, yêu nước và gìn giữ từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.”



