Cựu chiến binh

KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ

Bài viết là lời kể chân thực, xúc động của một cựu chiến binh từng trực tiếp tham gia trận chiến 81 ngày đêm tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972. Qua hồi ức của nhân chứng, người đọc cảm nhận sâu sắc sự khốc liệt của chiến tranh, những mất mát đau thương, đồng thời nổi bật lên tình đồng đội thiêng liêng, lòng nhân ái, sự hy sinh cao cả và lý tưởng chiến đấu vì độc lập, tự do của dân tộc.

Hưng Yên23/12/2025Nguyễn Khánh Chi (Tiểu học Thụy Quỳnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trong dòng chảy hối hả của cuộc sống hòa bình hôm nay, thế hệ trẻ các em thường nghe nói đến cụm từ "thời hoa lửa" như một phép ẩn dụ lãng mạn. Nhưng với ông em người đã đi qua những năm tháng khói lửa ấy, "thời hoa lửa" là sự thật trần trụi, là máu và nước mắt, là ranh giới là mong manh giữa sự sống và cái chết. Và đỉnh cao của sự khốc liệt, với ông chính là trận chiến tám mươi mốt ngày đêm tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972.

Ông nhập ngũ năm 1971, vừa tròn 18 tuổi. Khí thế hừng hực của tuổi trẻ miền Bắc lúc ấy lớn lắm, ai cũng mong được ra trận lập công. Đó là cái "hoa" đầu tiên, bông hoa của lý tưởng, của lòng yêu nước mãnh liệt. Nhưng khi bước chân vào chiến trường Quảng Trị, "hoa" nhanh chóng nhường chỗ cho "lửa" tàn khốc.

Thành cổ Quảng Trị, cái tên nghe rất cổ kính ấy, lại là nơi diễn ra một trong những trận đánh đẫm máu nhất lịch sử.

Người ta gọi nó là "(cối xay thịt)" và quả thật, không có từ ngữ nào chính xác hơn. Cháu hình dung nhé, một khu vực chỉ rộng vài hecta, mà trong hơn hai tháng ròng rã, địch đã trút xuống lượng bom đạn tương đương sức công phá của nhiều quả bom nguyên tử. Mặt đất bị cày đi xới lại đến hàng chục lần, không còn nguyên vẹn một gò đất, một ngọn cỏ. Cuộc sống của người lính trong Thành cổ là một cuộc chiến sinh tồn từng phút, từng giây. Bọn ông phải bám trụ trong những giao thông hào, hầm hào chật hẹp, lúc nào cũng ngập nước và bùn lầy. Người lúc nào cũng ướt sũng, lạnh buốt thấu xương. Bữa ăn thường chỉ là mấy viên lương khô mốc meo hoặc nhịn đói đến hoa mắt. Cơn sốt rét rừng hành hạ làm người gầy rộc đi, da bọc xương. Gian khổ vật chất là thế nhưng cái đáng sợ nhất ám ảnh nhất vẫn là cái chết luôn rình rập, không báo trước. Ông nhớ như in một đợt phản công của địch. Pháo bắn liên hồi, đạn như mưa xé gió. Khi ông đang bò lên khỏi giao thông hào để quan sát tình hình, một thằng lính địch ở lô cốt phía đối diện đã phát hiện ra ông. "Tằng" Tiếng súng nổ chát chúa. Ông cảm nhận rõ viên đạn sượt qua vai áo mình, nóng rát. Ông vội nhảy xuống hầm, thoát chết trong đường tơ kẽ tóc. Đó là lần ông cảm nhận rõ rệt nhất lưỡi hái tử thần cận kề. Ngay sau đó, một quả đạn pháo lớn rơi ngay gần hầm ông nằm. Sức ép khủng khiếp hất tung ông văng ra xa, vùi dập trong bùn đất. Tỉnh dậy, ông thấy mình nằm trong bệnh xá dã chiến, tay và chân rướm máu vì mảnh pháo găm vào. Vết thương đau rát, nhưng cái đau thể xác ấy chưa thấm vào đâu so với cái đau xé lòng khi biết tin cả tiểu đội của ông những người anh em kề vai sát cánh, đã hy sinh hết rồi. Thằng Tùng, thằng Dũng, những khuôn mặt thân quen, nụ cười hiền hậu, đã mãi mãi nằm lại dưới lớp đất Thành cổ. Mỗi tấc đất nơi đây quả thật là một cuộc đời có thật.

Nhưng chính giữa địa ngục trần gian ấy, "hoa" của tình người, của chủ nghĩa anh hùng cách mạng nở rộ một cách mãnh liệt và đẹp đẽ nhất, xoa dịu đi nỗi đau chiến tranh. Tình đồng đội thiêng liêng lắm cháu ơi. Thiêng liêng hơn bất kỳ thứ gì trên đời này.

Trong lúc bị thương, ông nằm đó, tuyệt vọng. Nhưng rồi, ông thấy các y tá, những cô gái trẻ mang khuôn mặt lem luốc bùn đất, nhưng ánh mắt thì tràn đầy tình thương và lòng lanh sáng ngời. Họ không ngại bom đạn, băng qua làn lửa đạn để cứu thương binh. Có cô còn hy sinh ngay trên đường băng cá, khi đang cố cứu bạn, tình thương ấy, sự hy sinh thầm lặng ấy chính là nguồn động viên vô giá, là cái phao cứu sinh giúp ông có thêm nghị lực để vượt qua vết thương, vượt qua nỗi sợ hãi, giữ lấy sự sống. Cứu nhau lúc hoạn nạn thương nhau hơn cả anh em ruột thịt. Và trên hết, là lý tưởng, niềm tin sắt đá vào ngày mai chiến thắng, vào ngày mai đất nước độc lập, thống nhất. Chiến đấu không vì hận thù cá nhân, mà vì độc lập, tự do cho Tổ quốc vì một tương lai hòa bình cho thế hệ các cháu. Niềm tin ấy chính là ngọn lửa sưởi ấm áp tâm hồn người lính không bao giờ tắt, dù trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn