Cựu chiến binh

KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH THÔNG TIN THỦ ĐÔ

Tuyên Quang17/12/2025Đoàn xã Hòa An (Đoàn xã Hòa An, tỉnh Tuyên Quang)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH THÔNG TIN THỦ ĐÔ

Bác Hà Xuân Liêu, người con của mảnh đất Chắng Hạ, Hòa An. Năm 1971, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước bước vào giai đoạn quyết liệt nhất, cũng như bao thanh niên Tuyên Quang ngày ấy, bác tạm biệt quê hương, gác lại nỗi nhớ nhà để lên đường theo tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc.

Những ngày "giữ mạch máu" cho Thủ đô

Đơn vị bác ngày ấy là lính thông tin, nhiệm vụ chính là trực tổng đài tự động 3 số phục vụ cho công tác chỉ huy tại Thủ đô. Người ta bảo "Thông tin là mạch máu của chiến dịch", mà thông tin ở Thủ đô thì lại càng là mạch máu cực kỳ quan trọng. Những người lính kỹ thuật, lúc nào cũng trong tư thế "tay không rời máy, mắt không rời bảng điện".

Dù không trực tiếp cầm súng giáp ngoài trận địa, nhưng cuộc chiến của bác là cuộc chiến với thời gian, với những sự cố hỏng hóc để đảm bảo lệnh chỉ huy không bị gián đoạn dù chỉ một giây.

Kỷ niệm về chuyến kéo dây "lịch sử" từ Nhổn về Cầu Giấy

Bác Liêu kể lại: Có một kỷ niệm mà tôi và đồng đội chẳng bao giờ quên. Đó là lần ấy, đường dây điện tín quan trọng bị hỏng nặng. Chúng tôi nhận lệnh phải khắc phục và kéo lại dây trên một lộ trình Từ Nhổn về Cầu Giấy.

Bây giờ đi xe máy thì nhanh, chứ ngày ấy, với đôi vai gầy và đôi chân bộ đội, đó là một thử thách thực sự. Dây cáp thì nặng, dụng cụ kỹ thuật thì lỉnh kỉnh, trên đầu thì máy bay Mỹ gầm rú đe dọa. Chúng tôi đi dọc theo những đoạn đường sình lầy, leo lên những cột cao, đôi bàn chân phồng rộp, vai bầm tím vì sức nặng của cuộn dây.

Mệt lắm chứ! Bụng đói, mồ hôi đầm đìa chảy xuống mắt cay xè. Thế nhưng, cứ nhìn vào ánh mắt của đồng đội, nhìn vào mục tiêu "phải thông suốt liên lạc" là anh em lại bảo nhau: "Cố lên! Mạch máu mà tắc là chỉ huy khó trăm bề". Cái tinh thần yêu nước ngày ấy nó lạ lắm, không cần hô hào khẩu hiệu cao siêu, nó nằm ngay ở cái bặm môi đẩy xe, cái gồng mình kéo cáp giữa đêm mưa. Chúng tôi hoàn thành nhiệm vụ khi đôi tay đã rã rời, nhưng tiếng chuông tổng đài vang lên dõng dạc chính là phần thưởng lớn nhất cho cả đội.

Lời nhắn nhủ gửi thế hệ trẻ

Năm 1975, đất nước trọn niềm vui, bác trở về với đời thường, về với thôn Chắng Hạ yêu dấu. Nay tóc đã bạc, nhìn các cháu thanh niên, học sinh ngày nay được học tập trong những ngôi trường khang trang, được tiếp cận với công nghệ hiện đại, bác mừng lắm.

Bác chỉ muốn nhắn nhủ các cháu một điều: Hòa bình hôm nay được đổi bằng mồ hôi, xương máu và cả tuổi thanh xuân của lớp lớp cha anh. Hãy học tập và đưa đất nước ta ngày càng phát triển và yêu tổ quốc ta nhiều hơn.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn