KÝ ỨC NGƯỜI LÍNH TRẺ
Năm 1969, khi mới 20 tuổi, Nguyễn Văn Tường cùng đồng đội bám trụ giữa rừng U Minh Thượng, đối mặt với bom đạn và những cuộc hành quân khốc liệt. Giữa bùn lầy, rừng sâu và tiếng súng, ông cùng đồng đội nương tựa vào nhau để sống và chiến đấu. Hơn nửa thế kỷ trôi qua, điều ông nhớ nhất không phải những trận đánh, mà là những người anh em đã nằm lại giữa cánh rừng năm ấy.

Tôi tên Nguyễn Văn Tường, sinh năm 1949 sinh ra và lớn lên ở vừng miệt thứ An Biên bây giờ. Năm 1969, tôi mới khoảng 20 tuổi có thời gian bám trụ ở vùng rừng U Minh Thượng.
Hồi đó U Minh Thượng khác bây giờ nhiều lắm. Rừng tràm um tùm, nước ngập, bùn lầy, đi đứng khó khăn. Anh em tụi tôi sống giữa rừng, thiếu thốn đủ thứ nhưng thương nhau như ruột thịt. Có nắm cơm nguội cũng chia nhau, có chút nước cũng chuyền tay.
Tôi nhớ nhất một trận đánh năm 1969. Khi đó địch mở những cuộc hành quân lớn đánh phá U Minh, máy bay, tàu chiến và bộ binh liên tục hoạt động. Quân ta phải bám rừng, vừa đánh vừa giữ căn cứ.
Hôm đó trời gần tối, anh em chúng tôi đang ém trong rừng thì nghe tiếng máy bay từ xa vọng lại. Một hồi sau tiếng súng, tiếng bom nổ liên hồi. Cả khu rừng rung lên. Khói bụi mù mịt, cây cối ngã xuống, nước dưới chân cũng bắn tung tóe.
Tôi lúc đó còn trẻ, trong bụng cũng sợ chớ. Nhưng thấy anh em bên cạnh ai cũng giữ vị trí, mình đâu thể bỏ. Chúng tôi bám địa hình rừng, chờ thời cơ rồi đánh trả. Có một đồng đội bị thương ngay bên cạnh. Tôi với mấy anh em tìm cách đưa ảnh ra khỏi chỗ nguy hiểm. Đường rừng lầy lội, người thì nặng, đạn bom lại còn phía trước. Vậy mà anh em cứ thay phiên nhau dìu, không ai chịu bỏ ai lại.
Đến khi trời sáng, trận đánh tạm lắng. Tôi ngồi dưới một gốc tràm, quần áo dính đầy bùn đất, tay chân rã rời. Anh em lấy cơm ra chia nhau. Mỗi người một miếng, chẳng có gì ngon lành, vậy mà ăn thấy ngon vô cùng.
Tôi nhớ lúc đó có anh nói: “Ráng nghen Tường, mai mốt hết giặc rồi về quê.”
Tôi chỉ cười rồi gật đầu.
Câu nói đó theo tôi suốt nhiều năm.
Sau này chiến tranh qua đi, tôi trở về quê. Rừng U Minh Thượng bây giờ đã thay đổi nhiều, có đường sá, có người tới tham quan, rừng được bảo tồn. Đứng giữa cảnh bình yên hôm nay, tôi lại nhớ những năm 1969, nhớ tiếng bom giữa rừng, nhớ những người anh em từng sống chết có nhau.
Tụi tôi ngày đó đánh giặc cũng chỉ mong một ngày được trở về nhà. Bây giờ nhìn con cháu được sống yên ổn, tôi thấy những tháng năm gian khổ của mình cũng đáng.Chỉ tiếc là có nhiều người anh em đã không còn được nhìn thấy ngày bình yên đó.



