Cựu chiến binh

Ký Ức Người Lính Trẻ Ở Cao Điểm 772

Ninh Bình12/05/2026Đinh Thị Dung (Đoàn phường Đông Hoa Lư)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Đã ngoài sáu mươi tuổi nhưng ông Trịnh Văn Hưng vẫn không thể quên những tháng ngày chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên. Trong ký ức của người lính già ấy, tiếng pháo nổ giữa núi rừng Hà Giang cùng hình ảnh đồng đội hy sinh vẫn hiện lên rõ ràng như mới hôm qua.

Năm 1982, khi vừa học xong phổ thông, ông Hưng tình nguyện lên đường nhập ngũ. Rời quê hương Thanh Hóa với chiếc ba lô đơn sơ và lời dặn của cha mẹ, chàng trai trẻ khi ấy chỉ mang theo một niềm tin giản dị: bảo vệ biên giới của Tổ quốc.

Sau thời gian huấn luyện, ông được điều lên mặt trận Vị Xuyên — nơi chiến sự đang diễn ra vô cùng ác liệt. Những ngày đầu tiên tới đây, ông choáng ngợp trước cảnh núi rừng tan hoang bởi bom pháo. Các sườn núi đầy hố đạn, cây cối cháy đen và không khí luôn nồng mùi khói súng.

Ông kể:

“Có ngày pháo bắn liên tục đến mức anh em không dám ngẩng đầu khỏi chiến hào.”

Đơn vị của ông làm nhiệm vụ giữ chốt tại khu vực cao điểm 772. Cuộc sống của người lính nơi đây vô cùng gian khổ. Nước uống hiếm, rau xanh gần như không có, nhiều hôm cả tổ chỉ ăn lương khô và ngủ trong hầm đá ẩm lạnh.

Kỷ niệm khiến ông nhớ nhất là trận chiến vào tháng 6 năm 1985. Đêm ấy, đơn vị đang thay ca gác thì pháo địch bất ngờ dội xuống dữ dội. Tiếng nổ làm rung chuyển cả ngọn núi.

Ngay sau loạt pháo, đối phương tổ chức tiến công lên trận địa. Đơn vị của ông lập tức bước vào chiến đấu. Trong làn khói bụi mịt mù, chiến sĩ trẻ Nguyễn Văn Lợi bị thương nặng ở chân nhưng vẫn ôm chặt khẩu súng không rời vị trí.

Ông Hưng xúc động nhớ lại:

“Lợi mới hơn hai mươi tuổi nhưng rất gan dạ. Cậu ấy nói còn sống thì còn giữ chốt.”

Giữa lúc trận chiến ác liệt nhất, ông Hưng cùng hai đồng đội lao lên kéo Lợi vào hầm cứu thương. Đạn pháo vẫn nổ liên hồi xung quanh, đất đá rơi kín lối đi. Sau nhiều giờ chiến đấu, đơn vị của ông giữ vững được trận địa nhưng Lợi đã hy sinh do mất máu quá nhiều.

Sự ra đi của người đồng đội trẻ khiến cả đơn vị lặng người. Họ chôn cất anh ngay bên sườn núi, dưới màn sương lạnh của vùng biên giới.

Những năm tháng ở Vị Xuyên đã để lại trong ông nhiều mất mát nhưng cũng là quãng đời thiêng liêng nhất. Ông nhớ những lần anh em chia nhau từng ngụm nước, những lá thư quê nhà đọc chung dưới ánh đèn pin và cả những đêm thức trắng bên chiến hào.

Năm 1987, ông xuất ngũ trở về quê hương với vết thương ở lưng do mảnh pháo để lại. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi lần nhắc đến đồng đội hy sinh ở cao điểm 772, đôi mắt ông vẫn đỏ hoe.

Người cựu chiến binh già luôn nhắn nhủ thế hệ trẻ:

“Hòa bình hôm nay không tự nhiên mà có. Đó là sự đánh đổi bằng tuổi xuân và máu xương của biết bao người lính nơi biên giới Vị Xuyên.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn