Ký Ức Người Lính Trẻ Trên Cao Điểm 468
Ký Ức Người Lính Trẻ Trên Cao Điểm 468
Cựu chiến binh: Đỗ Xuân Việt
Sinh ngày: 12/5/1962
Quê quán: xã Khánh Trung, huyện Yên Khánh, tỉnh Ninh Bình
Trong những lần gặp mặt đồng đội cũ, ông Đỗ Xuân Việt vẫn thường lặng đi khi nhắc về mặt trận Vị Xuyên. Với ông, đó là nơi tuổi trẻ của biết bao người lính đã hòa vào màu xanh biên giới để giữ vững từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.
Năm 1983, khi vừa tròn hai mươi mốt tuổi, ông Việt viết đơn tình nguyện nhập ngũ. Sau nhiều tháng huấn luyện, ông được điều động lên Hà Giang tham gia chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên — nơi chiến sự đang diễn ra vô cùng ác liệt.
Ông kể rằng những ngày đầu tới đây, điều khiến ông ám ảnh nhất là tiếng pháo. Ban ngày pháo địch bắn dữ dội xuống các điểm cao, ban đêm bộ đội tranh thủ củng cố công sự và vận chuyển tiếp tế.
“Có hôm pháo nổ suốt từ sáng đến tối, cả ngọn núi rung chuyển như động đất,” ông Việt nhớ lại.
Đơn vị của ông đóng quân gần cao điểm 468. Cuộc sống nơi chiến hào vô cùng thiếu thốn. Bộ đội phải ngủ trong những hầm đá chật hẹp, nước uống phải tiết kiệm từng ngụm, còn lương thực chủ yếu là lương khô và đồ hộp.
Một kỷ niệm khiến ông không bao giờ quên là trận chiến vào cuối năm 1985. Đêm ấy trời mưa lớn, sương phủ kín sườn núi. Khoảng nửa đêm, đối phương bất ngờ pháo kích dữ dội vào trận địa.
Tiếng nổ vang trời, đất đá đổ xuống kín cả chiến hào. Ngay sau loạt pháo, đơn vị nhận lệnh chuẩn bị chiến đấu vì đối phương có dấu hiệu tiến công lên chốt.
Trong lúc giao tranh ác liệt, chiến sĩ trẻ Hà Văn Phúc bị thương nặng ở bụng. Dù đau đớn, Phúc vẫn ôm chặt khẩu súng và kiên quyết không rời vị trí.
Ông Việt xúc động kể:
“Phúc nói với chúng tôi rằng còn sống thì còn phải giữ chốt. Nghe câu ấy, ai cũng nghẹn lại.”
Giữa làn đạn dày đặc, ông Việt cùng hai đồng đội lao tới đưa Phúc xuống hầm cứu thương. Nhưng do mất máu quá nhiều, người chiến sĩ trẻ đã hy sinh trước khi trời sáng.
Sau trận đánh hôm ấy, đơn vị của ông vẫn giữ vững được cao điểm 468. Tuy nhiên, sự hy sinh của nhiều đồng đội đã để lại nỗi đau không thể nào quên trong lòng những người còn sống.
Ông Việt cho biết, điều quý giá nhất mà chiến tranh để lại chính là tình đồng đội. Giữa gian khổ và hiểm nguy, những người lính luôn sẵn sàng hy sinh vì nhau.
Năm 1987, ông xuất ngũ trở về quê hương với nhiều mảnh đạn còn nằm trong cơ thể. Dẫu chiến tranh đã lùi xa, nhưng mỗi lần nhớ về Vị Xuyên, ông vẫn không quên ánh mắt và lời dặn cuối cùng của những đồng đội đã nằm lại nơi biên cương.
Người cựu chiến binh già chậm rãi nói:
“Những người lính năm ấy đã dành cả tuổi xuân để bảo vệ biên giới Tổ quốc. Thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình và sống xứng đáng với sự hy sinh đó.”


