Cựu chiến binh

Ký ức người lính trở về mặt trận Vị Xuyên

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những ký ức về những năm tháng chiến đấu nơi mặt trận Vị Xuyên vẫn còn nguyên vẹn trong trái tim người lính Hoàng Thanh Nhạn. Sau gần bốn thập kỷ, hành trình trở lại chiến trường xưa không chỉ là chuyến đi tìm lại dấu chân đồng đội mà còn là dịp để tri ân những người đã ngã xuống vì độc lập, tự do của Tổ quốc.

Tuyên Quang03/08/2026Xã Yên Thành (Đoàn xã Yên Thành)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Ký ức người lính trở về mặt trận Vị Xuyên

Có những ký ức theo con người đi suốt cuộc đời. Với cựu chiến binh Hoàng Thanh Nhạn (sinh ngày 05/10/1956), ký ức về những năm tháng chiến đấu nơi mặt trận Vị Xuyên, Hà Giang chưa bao giờ phai nhạt.

Đã nhiều năm trôi qua, nhưng mỗi khi nhắc đến Vị Xuyên, ông vẫn bồi hồi nhớ về những ngày tháng ác liệt, nơi biết bao đồng đội đã chiến đấu, hy sinh vì từng tấc đất thiêng liêng của Tổ quốc.

Ông Hoàng Thanh Nhạn từng là chiến sĩ của Sư đoàn 313, trực tiếp tham gia chiến đấu tại mặt trận Vị Xuyên trong giai đoạn 1979 - 1989. Đó là quãng thời gian đầy gian khổ, hiểm nguy nhưng cũng là những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ người lính, nơi tinh thần quả cảm, ý chí kiên cường và tình đồng chí, đồng đội được tôi luyện trong khói lửa chiến tranh.

Nhân dịp kỷ niệm Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27/7, ông có dịp trở lại chiến trường xưa. Chuyến đi mang theo bao cảm xúc khó tả. Đứng giữa mảnh đất từng in dấu những trận đánh ác liệt, ông không khỏi nghẹn ngào khi nhớ về những người đồng đội đã mãi mãi nằm lại nơi biên cương.

Điểm dừng chân đặc biệt của ông là Đồi 772, thuộc xã Thanh Thủy, huyện Vị Xuyên, tỉnh Hà Giang. Đây là nơi ông và đồng đội từng chiến đấu ngày đêm để bảo vệ vững chắc từng tấc đất nơi tuyến đầu Tổ quốc.

Con đường quen thuộc năm nào giờ đã đổi thay nhiều. Những vết tích chiến tranh dần được phủ xanh, nhưng trong ký ức của người lính năm xưa, từng ngọn đồi, từng con suối, từng lối mòn vẫn hiện lên rõ nét như mới hôm qua. Mỗi bước chân trên mảnh đất Vị Xuyên đều gợi lại biết bao kỷ niệm về những tháng ngày gian khổ nhưng đầy tự hào.

Trong chuyến trở về ấy, điều khiến ông xúc động nhất là được thắp nén hương thơm tưởng nhớ các anh hùng liệt sĩ tại Nghĩa trang Liệt sĩ Quốc gia Vị Xuyên. Trước những hàng bia trắng lặng im, ông lặng người nhớ về những người đồng đội đã gửi trọn tuổi thanh xuân cho non sông đất nước. Có người mãi mãi nằm lại nơi biên giới, tuổi đời còn rất trẻ, chưa kịp trở về với gia đình, quê hương.

Đối với ông Hoàng Thanh Nhạn, những người đồng đội ấy không chỉ là đồng chí cùng chiến hào mà còn là những người anh em ruột thịt. Dù chiến tranh đã lùi xa, hình ảnh của họ vẫn luôn sống mãi trong trái tim ông.

Trở về từ Vị Xuyên, ông mang theo nhiều hơn những kỷ niệm. Đó còn là lòng biết ơn sâu sắc đối với những người đã hy sinh vì nền độc lập, tự do của dân tộc; là niềm tự hào về truyền thống anh hùng của Quân đội nhân dân Việt Nam và ý chí bất khuất của những người lính nơi biên cương.

Ông cũng mong muốn những câu chuyện về Vị Xuyên sẽ tiếp tục được kể lại cho thế hệ hôm nay và mai sau, để lớp trẻ hiểu rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của các thế hệ cha anh. Từ đó, mỗi người thêm trân trọng giá trị của độc lập, tự do, ra sức học tập, lao động, cống hiến để xây dựng quê hương, đất nước ngày càng giàu mạnh.

Ký ức về mặt trận Vị Xuyên sẽ mãi là một phần không thể phai mờ trong cuộc đời người lính Hoàng Thanh Nhạn. Và hành trình trở lại chiến trường xưa không chỉ là cuộc trở về với ký ức, mà còn là cuộc trở về với lòng biết ơn, với tình đồng đội thiêng liêng và với trách nhiệm gìn giữ ngọn lửa truyền thống cách mạng cho các thế hệ mai sau.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn