Cựu chiến binh

Ký ức người lính và những bài học từ chiến tranh.

Người ông tình nguyện vào quân đội khi mới 18 tuổi vì nghe theo tiếng gọi của Đảng và Tổ quốc. Sau thời gian huấn luyện, ông sang Campuchia chiến đấu trong quân đoàn 4, trải qua nhiều trận ác liệt và bị thương nên được đưa về nước. Những năm tháng ấy in đậm trong ông là niềm vinh dự được cống hiến, nhưng cũng đầy mất mát khi hầu như cả đơn vị hi sinh, chỉ còn lại rất ít người sống sót. Ông đặc biệt nhớ đến người đồng đội Ngô Văn Lang — người bị trúng mìn và gần như mù cả hai mắt, rồi từ đó hai

Phú Thọ29/12/2025Đặng Kim Yến (Đoàn trường THPT Tam Dương II, xã Hội Thịnh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

-Điều gì khiến ông muốn tham gia quân đội? Và quá trình tham gia chiến đấu của ông như thế nào?

Nghe tiếng gọi của Đảng của nhân dân. Sau đó ông đi bồ đội năm đó là ông chỉ mới 18 tuổi. Sau khi ông huấn luyện xong, vào quân đội nghe tiếng gọi thiêng liêng của Tổ quốc, vào đội huấn luyện gần 3 tháng. Đêm ngày 28 tháng 12 năm 1977, một chuyến xe đưa đơn vị ông sang Campuchia. Sang đấy ông vào quân đoàn 4, nằm ở hậu cứ sư đoàn 9 và trung đoàn 2. Lúc bây giờ ông đang làm tiếp phẩm cho trung đoàn. Sau khi chiến đấu sang đến đất nước bạn, thì ông sang tới Phnômpênh sau đó đánh đến ngày 28 tháng 4 năm 1978 sau đó là ông trúng đạn bị thương là ông quay lại đơn vị của sư đoàn. Rồi sau đó sư đoàn điều ông về Thành phố Hồ Chí Minh đi làm ở bệnh viện sư đoàn 4

-Vậy kỉ niệm đẹp nhất trong thời phục vụ chiến tranh là gi?

Khi đấy ông cảm thấy là đi chiến đấu là một điều vinh dự nhất, hạnh phúc nhất, đẹp nhất, kể cả hi sinh cả tuổi xuân của ông, ông vẫn luôn quyết tâm phấn đấu đến cùng. Mà khi đấy đơn vị ông là có 54 tay súng chết gần hết còn 11 tay súng. Một điều cũng may cho ông là mình vẫn còn sống sót. Mà khi đó ông bị thương nên được về nước, về nước nên ông mới được sống sót. Từ đại đội trưởng đến đại đội phó đều hi sinh chỉ còn có 11 tay súng.

-Vậy người đồng đội nào đã để lại nhiều ấn tượng nhất với ông?

Có đồng chí tên là: Ngô Văn Lang, quê ở Thái Bình sau khi đồng chí dính một quả mìn thì đồng chí mù một bên mắt, rồi đồng chí gọi ông: “Phán ơi, tao cụt mất một mắt rồi”, sau khi ông đến, ông ở dưới hầm rồi đưa đồng chí đấy lên rồi ông băng bó cho đồng chí, sau đó đồng chí Lang nói với ông là: “Thôi khả năng mắt tao là mù tất cả hai bên rồi”, sau đó ông mới lấy đèn pin soi rồi thấy hai mảnh đạn đâm hai bên mắt. Khả năng ông đó là sẽ mù cả hai bên. Sau khi đơn vị chở ông về nước thì lúc bấy giờ hai anh em không còn gặp lại nhau nữa.

-Điều gì khiến ông có thể vượt qua những khó khăn trong thời kì chiến tranh?

Điều khiến ông vượt qua khó khăn chính là những tư duy và tư tưởng của con người. Với ông, kể cả hi sinh đến giọt máu cuối cùng vẫn bảo vệ tổ quốc và bảo vệ nhân dân cho đến hơi thở cuối cùng. Đó cũng chính là sự giáo dục của Đảng, nghe lời kêu gọi của Hồ Chủ tịch thì các ông vẫn luôn thực hiện đúng như thế. Đó mới chính là người bộ đội cụ hồ, mình không thực hiện như thế thì quân địch sẽ xử mình chết mất, kể cả hi sinh mình đã vào trận bất biết ra sao “tao chết thì mày cũng phải chết theo” không bao giờ được cho chúng điều khiển chúng ta! Lý tưởng sống của ông là như thế, và một điều rất là may mắn khi ông vẫn còn sống sót trở về.

-Thời gian trong quân ngũ đã thay đổi ông như thế nào?

Ông cảm thấy vào quân đội là một lò rèn luyện. Trước hết là về tư cách, đạo đức, lối sống. Lối sống trong quân đội rất là lành mạnh và nghiêm khắc đối với quân nhân. Tất cả các đồng chí đều phải thực sự chấp hành nghiêm túc đúng theo 10 lời thề của Bác, của Đảng, của chủ tịch Hồ Chí Minh. Nên đối với các ông thì thực hiện rất chu đáo. Không như bồ đội bây giờ, các đồng chí thực hiện vẫn còn lơ là, không quan tâm đến các chiến sĩ mà thậm chí là còn mang những hình thức tiêu cực vào trong quân đội.

- Vậy ông có lời khuyên gì đến với thế hệ trẻ ngày nay không?

Thời trẻ khuyên các con như này:”Các con cứ thực hiện 10 lời thề của quân đội. Thứ hai các con phải cố gắng phấn đấu cố gắng học hành để thành đạt giúp ích cho xã hội; trước hết là giúp ích cho bản thân sau đó tiềm lực tiềm năng của mình phải phấn đấu làm sao không trở thành giám đốc thì cũng trở thành một người tài giỏi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn