Ký ức người lính và những trận đánh lớn
Năm 1964, vùng sông nước U Minh bùng lên cơn lửa đạn của Chiến tranh Đặc biệt. Giữa muôn vàn khắc nghiệt của rừng sác và đầm lầy, một thanh niên Bắc Bộ nhỏ nhắn, da sạm nắng đang cùng đồng đội âm thầm bám trụ. Đó là Phạm Văn Trà, người con xứ Bắc Ninh, khi ấy mới 29 tuổi nhưng đã mang trong mình bản lĩnh của một tay súng dày dạn trận mạc.
Trận đánh tại Đập Đá (Rạch Giá) mùa khô năm đó đã trở thành một dấu ấn không thể nào quên. Tiểu đội của Phạm Văn Trà nhận nhiệm vụ chặn đánh một đại đội biệt kích địch sở hữu hỏa lực áp đảo. Đất trời U Minh rung chuyển bởi tiếng bom bới ruột gan rừng già. Khi người tiểu đội trưởng hy sinh, không một phút nao núng, Phạm Văn Trà lập tức nhận trách nhiệm chỉ huy. Ông bình tĩnh nhử địch vào sát mép nước, chờ đúng thời điểm mới phát lệnh nổ súng. Dưới sự chỉ huy sắc bén, tiểu đội không những bẻ gãy đợt tấn công mà còn đánh bật quân địch rời khỏi địa bàn.
Sau chiến thắng ấy, tên tuổi của ông gắn liền với danh xưng "con hùm xám U Minh". Qua hàng trăm trận đánh dọc miền Tây Nam Bộ, ông lần lượt kinh qua các chức vụ từ Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 309 đến Trung đoàn trưởng Trung đoàn 1 (Sư đoàn 330). Bằng lối đánh áp sát, bất ngờ và "biết mình biết ta", ông đã đưa đơn vị vượt qua vô số thời khắc sinh tử trên chiến trường Campuchia gian khổ, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ quốc tế.
Hòa bình lập lại, người chỉ huy xông pha năm xưa tiếp tục đảm nhận những trọng trách lớn lao của đất nước: Tư lệnh Quân khu 9, Tổng Tham mưu trưởng, và sau đó là Bộ trưởng Bộ Quốc phòng với quân hàm Đại tướng.
Dù ở trên đỉnh cao sự nghiệp, Đại tướng Phạm Văn Trà vẫn giữ nguyên tác phong bình dị của người lính U Minh năm nào. Lịch sử nhớ về ông không chỉ là hình ảnh một vị Tướng tài ba trên bản đồ quân sự, mà còn là câu chuyện về một người con ưu tú của Tổ quốc — kiên cường trong đạn bom và vẹn nguyên tấm lòng nhân hậu giữa thời bình.



