Ký ức người ở lại
Bên cạnh những cái tên đã trở thành huyền thoại, đi vào lịch sử công an nhân dân là những thanh niên tham gia chi viện khi mới chỉ mười tám, đôi mươi nhưng sẵn sàng chấp nhận gian khổ, hy sinh, hiến dâng cả thanh xuân vì độc lập dân tộc, thống nhất đất nước.

Bản lĩnh giữa vòng vây quân thù
Chúng tôi tìm gặp Thượng tá, thương binh Bùi Ngọc Thuận khi ông đã ở tuổi 83, đang sống hạnh phúc cùng gia đình và con cháu ở Cao Phong, Phú Thọ. Câu chuyện về người lính dũng cảm, khi chiến đấu trong lòng địch bị thương nặng, gãy tay, lòi ruột… nhưng vẫn cố gắng bò về đơn vị đã trở thành biểu tượng về sự anh dũng của những dũng sĩ diệt Mỹ năm xưa.
“Tôi ở cùng đơn vị với Thiếu tướng, Anh hùng Lực lượng vũ trang nhân dân Phan Văn Lai. Lúc đó, đơn vị đóng quân ngay trong lòng địch. Trên đường trở về thành phố Huế để chiến đấu, chúng tôi bị địch phục kích. Một số đồng chí thoát được, còn lại một số đồng chí bị thương. Trong đó tôi bị thương nặng nhất: gãy tay, gãy 3 xương sườn, thủng phổi và lòi ruột. Trong lúc cấp bách, không có cách nào khác, tôi phải tự ấn ruột vào, rồi tự băng bó và lấy bát úp vào bụng, bò tìm chỗ trú ẩn nghỉ qua một đêm, đến sáng hôm sau dùng mật khẩu tìm đồng đội và trở về căn cứ” - Thượng tá, thương binh Bùi Ngọc Thuận nhớ lại.
Không chỉ Thượng tá Thuận mà ngay cả những đồng chí, đồng đội của ông chứng kiến giây phút phi thường đó cho đến tận bây giờ cũng không thể lý giải được tại sao lúc đó, giữa vòng vây quân thù ông Thuận lại có thể làm được những điều kỳ diệu đến như vậy.



