Cựu chiến binh

KÝ ỨC NHỮNG NGÀY CHIẾN ĐẤU

Cô Võ Thị Tư. Địa chỉ: Xã Mỹ Hạnh Nam, huyện Đức Hòa, tỉnh Long An. Đơn vị: Đội Đặc công biệt động vùng ven (Phân khu 2 - Sài Gòn - Gia Định).

Ninh Bình08/07/2026Đoàn xã Hải An (Đoàn xã Hải An)6 lượt xem0 lượt chia sẻ

Cô Tư mỉm cười, đôi mắt lanh lợi như vẫn còn cái vẻ "xuất quỷ nhập thần" của năm xưa: "Cháu biết không, làm đặc công vùng ven, cái khó nhất là phải 'vừa là dân, vừa là lính'. Cô thường đóng vai cô gái quê đi chợ, áo bà ba, nón lá, trong giỏ xách dưới lớp cá mắm, rau củ là thuốc nổ TNT và kíp nổ. Đi qua các trạm gác, lính địch soi mói dữ lắm. Có lần, một tên lính định thò tay vào giỏ cá, cô phải nở nụ cười thật tươi, giả vờ hờn dỗi: 'Mấy anh làm vầy hôi hết cá em sao bán?'. Chúng cười cợt rồi cho qua. Lúc đó, tim cô đập như trống lồng ngực, vì chỉ cần một sơ suất nhỏ, cả cô và số thuốc nổ ấy sẽ tan xác ngay tại chỗ."Giọng cô Tư chợt nghẹn lại, cô đưa tay xoa nhẹ vết sẹo trên cổ: "Bác nhớ nhất là trận đánh vào bãi xe bọc thép ở ven đô năm 1970. Cô và chị Lan (quê ở Củ Chi) được giao nhiệm vụ đột nhập. Đêm đó trời tối như hũ nút, hai chị em phải bò qua 7 lớp rào kẽm gai, dưới chân là mìn râu tôm dày đặc. Khi vừa đặt xong khối thuốc nổ định rút lui thì đèn pha của địch quét tới. Chị Lan bị trúng đạn vào chân. Chị đẩy cô ra phía ngoài rào, thào thào: 'Tư, em chạy đi! Chị ở lại cản tụi nó'. Chị Lan đã dùng khẩu K54 bắn trả điên cuồng để cô thoát thân. Tiếng nổ sau đó đã phá hủy hàng chục chiếc xe quân sự, nhưng chị Lan đã mãi mãi nằm lại bên hàng rào lạnh lẽo khi mới 21 tuổi."Ánh mắt cô Tư rực lên sự kiên cường của một người con gái đất thép: "Cháu hình dung xem, đặc công tụi cô có khi phải ngâm mình dưới sình lầy dừa nước cả ngày trời, chỉ thở bằng ống tre để tránh lùng sục. Muỗi đốt, vắt cắn đến nát cả da thịt nhưng không được động đậy. Có những lúc đói lả, anh em chỉ có nắm cơm vắt đã thiu nhưng vẫn chia nhau từng miếng để có sức chiến đấu. Chúng cô hy sinh thanh xuân, không son phấn, không lụa là, chỉ có khói thuốc súng bám đầy trên tóc. Nhưng lúc đó, ai cũng thấy mình đẹp nhất vì đang được chiến đấu cho ngày Sài Gòn sạch bóng quân thù."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
KÝ ỨC NHỮNG NGÀY CHIẾN ĐẤU | Câu chuyện thời hoa lửa