Cựu chiến binh

ký ức ông ngoại: Triệu Sỹ Lưu

Hưng Yên29/12/2025Ngô Trung Hiếu (Học sinh lớp 7A - Trường THCS Lương Thế Vinh, xã Lê Lợi, tỉnh Hưng Yên.)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tên tôi là Ngô Trung Hiếu, học sinh lớp 7A, trường THCS Lương Thế Vinh. Nhắc tới thời hoa lửa, em lại nhớ đến các ông cha ta đã dũng cảm đứng lên chống giặc để bảo vệ đất nước. Ông ngoại em cũng vậy, ông đã từng cầm súng chiến đấu để bảo vệ gia đình, bảo vệ Tổ quốc.

Em đã nghe câu chuyện chống giặc của ông, do chính ông kể lại. Ông kể rằng ngày ông nhập ngũ, ông còn rất trẻ, mới chỉ 18 tuổi. Khi ra chiến trường, ông phải nghe tiếng pháo đạn vang rền, chứng kiến nhiều người hy sinh ngay trước mắt và sống trong nỗi lo có thể mất mạng bất cứ lúc nào.

Một người bạn thân thiết của ông tên là Minh, từ ngày nhập ngũ đã cùng ông chịu chung vui, chung khó khăn như anh em trong gia đình. Sau mỗi trận chiến quyết liệt, số người trong đội lại giảm dần, nhưng ý chí của họ càng thêm kiên cường, hướng đến quyết tâm bảo vệ đất nước. Không ai trong đội được phép buồn vì đây là lúc phải cầm súng chiến đấu.

Trong một ngày khi địch thả bom ở Bắc Ninh, ông ngoại đã chứng kiến bác Minh hy sinh một cánh tay để bảo vệ đồng đội. Khi biết tin, ông hốt hoảng chạy vào phòng băng bó vết thương. Bác Minh chỉ cười và nói: “Vết thương này là gì đâu, phải bảo vệ Tổ quốc ngoài kia chứ, đừng quan tâm đến tôi.” Ông ngoại chào bác Minh và ra ngoài tiếp tục chiến đấu. Lát sau, ông quay lại và thấy bác Minh vẫn cố gắng chiến đấu, nhưng rất khó khăn. Ông ngoại bảo: “Mày đi về nghỉ ngơi đi, sao còn ra đây?” Lúc đầu bác Minh không nói gì, nhưng sau đó chỉ trả lời: “Để chống giặc chứ, làm gì khác.”

Tự dưng, bác Minh hy sinh ngay trên tay ông ngoại. Máu tươi thấm vào áo của ông, nhưng ông lại càng quyết tâm chiến đấu để trả thù cho bạn thân, cho đồng đội đã hy sinh. Đến khi hòa bình, ông ngoại vẫn không quên những người đồng đội chưa tìm thấy thi thể, chưa thể trở về đoàn tụ với gia đình.
Khi nghe câu chuyện của ông, em cảm thấy tim mình như nghẹn lại. Hình ảnh những người đồng đội hy sinh, máu nhuộm đỏ đất, tiếng khóc và tiếng gọi mẹ đầy đau thương khiến em vừa xúc động vừa tự hào. Em tự nhủ bản thân phải sống thật tốt, trân trọng từng ngày được học tập và được sống trong hòa bình. Em muốn kể cho bạn bè nghe câu chuyện của ông để mọi người hiểu rằng tự do, hòa bình hôm nay không phải là điều dễ dàng mà có được, mà là sự đánh đổi bằng bao hy sinh, xương máu của những người lính như ông ngoại em. Em thấy tự hào, xúc động và biết ơn vô hạn những con người đã làm nên hòa bình cho đất nước.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
ký ức ông ngoại: Triệu Sỹ Lưu | Câu chuyện thời hoa lửa